Thứ Năm, 22 tháng 5, 2014

Tình đời



TÌNH ĐỜI, Ngọc Sơn,..Bàng hoàng không biết tại sao?!!

  Hôm nay, một người bạn rủ đi Tây Ninh,..
   Trong khi chờ Nam  loay hoay với hàng hóa, mình tranh thủ ghé café ..Nam chỉ mình một  quán gần đó có tên Châu Long..
   Khung cảnh tuy thoáng đãng, tự nhiên nhưng cũng không xóa bớt được cái nắng oi ả đầu hạ dù đồng hồ chưa chỉ qua 11h.
  Sức nóng nơi đây thật…khủng khiếp, không rát mặt như nắng Đồng Phú nhưng hanh khô; không gay gắt như nắng  Dầu Tiếng nhưng tựa như một sức nặng vô hình đè hơi thở…
  Cũng may, tình cờ Cô chủ quán mê nhạc Ngọc Sơn.
  Chủ quán café  có lẽ hiểu rằng: Muốn xua đi mệt mỏi trong buổi trưa hè, muốn thư thái nhịp thở , muốn xóa cơn buồn ngủ tự nhiên khi thời tiết nắng nóng,..Có lẽ chỉ Ngọc Sơn may ra …
Ngẫm lại ta bao lần tâm tĩnh lặng
Lắng tai nghe văng vẳng tiếng nhạc buồn
Âm réo rắt cố len vào tâm trí
Điệp khúc buồn như thủ thỉ bên tai
Ai cũng hơn một lần nhìn lại nhưng mấy ai thư thái dù lòng đang tê tái…
Ai cũng hơn một lần tê tái nhưng mấy ai từ chối nếu thời gian quay trở lại…
Ai sẽ hiểu bể tình vai khó gánh
Cảnh rời xa lạnh ẩn nóng vươn mình
Ai đã biết người xa tình chết lặng
Nặng ân tình xa vắng sẽ vui chăng?
..Ngồi dựa hẳn vào chiếc ghế mây,..khẽ lướt mắt bao quát khung cảnh ghế nhiều người ít, chợt vô tình hướng mắt về phía quầy,. Cô chủ quán đang ngã người trên ghế bố, lim dim,.. có lẽ đang thả hồn theo tiếng nhạc, hòa mình với câu ca,.tờ báo trên mình Cô ấy khẽ động làm cho các trang tờ báo giật mình,..các nếp góc báo vội lắc lư lên xuống nhờ sức đẩy của gió từ cái quạt đứng đang quay, bàn tay thon thả đặt nhẹ trên tờ báo, tình cờ ngón áp út chạm đúng vào hình ảnh giàn khoan HD 981...
Tự nhiên mình chợt nghĩ: “Không biết hồn cô ấy đã lang thang đến…Trường Sa chưa?..”hi.
Giăng khắp hướng tơ hồng như mắc cửi
Gửi vào đâu? sao ta mãi dại khờ
Tơ hồng đó cớ sao tìm sắc tím
Tím tơ lòng tắt lịm ước mơ ai…
Alo..alo…về ..về…
Mình định gọi tính tiền, nhưng lại ngại làm mất đi giấc mơ của Cô chủ quán, giã sử cô ấy đang có giấc mơ đẹp,.có chàng trai nào đó đang tặng hoa…có một người lính Hải quân nào đó đang ngỏ lời yêu,..Mình gọi lỡ màu đỏ e thẹn trở thành màu lam luyến tiếc thì sao?
Vậy làm sao đây? mình nhắm chừng giá tiền, lấy tờ 10 nghìn, chèn thêm 2 nghìn lẻ dằn dưới đáy li…
Dư nhiều họ nghĩ mình ..”ngông”,. Nếu không đủ, xem như mình còn có duyên với nắng Tây Ninh vậy…
Nơi nắng cháy vài lời nghe như gió
Ở trong mơ thoắt hiện tựa ái tình
Duyên đã khuất mãi xa dù cố đợi
Bởi tình đời hay bởi…bởi duyên vơi
--
Tình đời
Ngẫm lại ta bao lần tâm tĩnh lặng
Lắng tai nghe văng vẳng tiếng nhạc buồn
Âm réo rắt cố len vào tâm trí
Điệp khúc buồn như thủ thỉ bên tai.

Ai sẽ hiểu bể tình vai khó gánh
Cảnh rời xa lạnh ẩn nóng vươn mình
Ai đã biết người xa tình chết lặng
Nặng ân tình xa vắng sẽ vui chăng?

Giăng khắp hướng tơ hồng như mắc cửi
Gửi vào đâu? sao ta mãi dại khờ
Tơ hồng đó cớ sao tìm sắc tím
Tím tơ lòng tắt lịm ước mơ rơi…

Nơi nắng cháy vài lời nghe như gió
Ở trong mơ thoắt hiện tựa ái tình
Duyên đã khuất mãi xa dù cố đợi
Bởi tình đời hay bởi…bởi duyên vơi.
myhoanmy