Thứ Sáu, 25 tháng 4, 2014

Say men gió




Anh,..
Sao anh nỡ hóa thân làm cơn gió 
Tỏ chút tình rồi bỏ lại đắng cay
Say men ái rủi may em không ngại
Lại nhói lòng nhìn gió thoảng nơi xa

Là duyên số gió xa rồi cũng đến
Nếu số phần dù cận cũng trôi xa
Ta luôn hiểu cớ sao ta vẫn nhận
Vẫn mở lòng dù tận chẳng phân vân..

Gần men ái như gần ngọn gió
Bỏ tình đời tựa bỏ bến thơ
Chữ duyên đi với chữ ngờ
Duyên cơ đã định biết khờ cũng mơ

Dù tình lỡ bơ vơ lại nhớ
Nhớ bài thơ dang dở hôm nào
Ước sao ghép lại đường tơ
Bài thơ được kết hoang sơ lại về...

myhoanmy


Năm canh-tứ tường..



Bước vào đời..
Vào đời em anh như dòng nước mát
Tạt ướt mi  bóp ngạt trái tim  mềm
Đêm trăng khuyết anh như sao bắc cực
Thức cùng em háo hức đón dương hồng

 Men cay,..
Men đắng,..
 Tránh ai đâu


Đông dẫu lạnh dễ gì hơn máu nóng
Bóng tuy xa đâu dễ khuất trong lòng
Mong mong mãi dẫu nắng đông tuyết hạ
Lệ vẫn tràn  dù máu đã cạn khô

Còn chi đâu?...còn chi đâu?...
Đất lành sao chim mãi nơi đâu?
Mãi nơi đâu !!...

Cõi tình ngập  đắng  chèn chua chát
Luyến ái che tim nát cõi lòng
Chữ duyên mang đến long đong
Chữ tình mang nặng bẻ cong cuộc đời..

Bởi đâu lá rụng về đất mẹ
Vì ai tim lạnh bỏ mơ hoa
Ưu tư, khói thuốc cùng hòa
Vui cùng li rượu cố xoa cõi lòng…


Vậy, cuối cùng là...


Trong tứ đổ tường
Ta không chọn một
Trong tứ đổ tường
Ta mong có hết

Rượu giúp ta say
Mong quên dáng ấy
Cờ mang suy nghĩ
Giúp trí bớt lay

Bạc bài chẳng ngại
Cho kiếp mau tàn
Dang tay nhận ái
Mong nhạt tâm can...

myhoanmy