Thứ Hai, 22 tháng 7, 2013

Hồi kí một cuộc đời 13, Chương IV, phần 2



CHƯƠNG IV, Phần 2



Xe chạy thêm hơn 100m thì dừng lại, hai anh cảnh vệ lại leo xuống,…
  Rồi có một Phạm nhân bận bộ đồ màu xanh nhạt bước lên xe, tay cầm chìa khóa do cảnh vệ đưa, nó mở cùm, miệng thì nói:
-         Chào mừng đến trại an dưỡng..
   Rồi Hiếu và bốn người đi chung được một Cán bộ dẫn giải khác đưa đi sâu vào trong… Hiếu đi mà mắt nó quan sát mọi nơi.
Hành lang rất rộng, bề ngang cũng hơn 3m, cao hơn 3m,..nền xi măng nhưng nóc hành lang là vòm tròn, hai bên treo các ống nhựa lớn,..thỉnh thoảng đến một ngã tư, nó nhìn sang thì cũng là một hành lang nhưng ngắn, có một cách cửa song sắt phi 20, hầu như ngã 4 nào cũng vậy…
  Đến cánh cửa cuối hành lang Hiếu mới thấy ánh sáng mặt trời, nãy giờ trong hành lang chỉ toàn bắt đèn điện – cúp điện thì sao ta? – tự nhiên nó nghĩ,..mà chắc họ có dự phòng máy phát.
Cán bộ dẫn giải ghi chép gì đó nơi bàn , ông ta quay lại:
Ai tên Hiếu?
-         Dạ, em,..Hiếu bước lên.
-         Đứng đó..họ tên?, năm sinh?, tội?
-         Đến lăn tay vào đây.
Anh ta cầm ngón tay trỏ của nó chập vào một lọ mực rồi in qua tờ giấy có một khung chữ nhật, rồi đến ngón trỏ, áp út,..sau cùng là ba ngón một lượt.
…Hiếu lại tiếp tục được đưa đi, bốn người đi với nó ở lại, nó quay nhìn thì thấy có một Anh Quản giáo khác dắt đi vào một cổng sắt gần đó.
   Anh Quản giáo dắt nó đi dọc theo hành lang, Hiếu nhìn ra khoảng trống bên hông, nó thấy cách nó không xa có một cái Tháp rất cao, chung quanh tường kín mít, chỉ có vài lổ thông gió, tường đã ố màu nhưng vẫn hiện rõ màu vàng sậm – một màu mà theo nghiên cứu – sẽ làm cho tinh thần người nhìn nó dịu lại…
   Phía chân tháp hướng từ cổng chính vào, Hiếu thấy một cánh cổng sắt sơn xanh đóng im ỉm. Nó ngước nhìn lên đỉnh tháp…cao quá, thật ấn tượng – nó nghĩ.
   Rồi cũng đến…, trước mặt nó là một khoảng trống, có một căn phòng nhỏ ngay chân cầu thang bên trái, bên phải là một hành lang nhưng nhỏ, một phía là lan can sắt sơn xanh, phía kia Hiếu thấy cứ xa tí có một cách cửa sắt bít kín nhưng vách thì chỉ cao chừng hơn 1m, trên là song sắt tròn đường kính khoảng 18cm.
   Một vị sĩ quan mang lon Trung úy đang ngồi, Ông ta kí vào quyển sổ do người áp giải Hiếu đưa,..Ngồi đó – Ông ta không nhìn Hiếu, miệng nói tay chỉ nó góc tường đối diện.
   Chừng 5 phút sau, trên lầu có một thằng trật tự(như ở trại giam Huyện nhưng bận đồng phục xanh sáng, thằng trật tự đến bên bàn chổ viên sĩ quan ngồi..Hiếu thấy sau lưng nó có ép hai chữ cái to gần hết lưng…là chữ “BC”.
Cho nó vào phòng 8 – viên sĩ quan nói với thằng trật tự.
   Từ khi vào cổng, Hiếu quan sát thấy ở đây hình như không ai mang súng, chỉ có vòng cổng ngoài là có mang. Vậy ở đây chắc chắn rất nghiêm ngặt – Hiếu lại nghĩ.
  Thằng trật tự  dắt nó lên cầu thang, đi một đoạn nó khều Hiếu nói nhỏ:
-Mầy có đem tiền hay vàng theo không? Đưa tao giữ cho, tí lên cũng bị lấy hết thôi.
- Không, tôi không có.
- mầy ở đâu lên?
  - Thủ Đức.
-         Ô, tao cũng dân Thủ Đức nè.
-         Ừ, ..
   Hiếu đi hết thang nó lại thấy một khung cảnh y như dưới trệt, chỉ khác là chổ thay vì có phòng, được thế bằng một cách cửa nhỏ nhìn như một cái kho.
  Trực ban ngay cạnh cửa sắt là một Nữ sĩ quan mang lon Thiếu úy, Chị ta trông còn rất trẻ, chắc hơn mình 3,4 tuổi thôi – Hiếu lấy làm lạ - sao nữ lại trực ở đây?!
   Hiếu cũng không ngờ, sau này vị nữ sĩ quan này là người yêu thương nó, vì nó mà Chị ấy suýt phải ra khỏi ngành…
   Chị ta lại hỏi tên,tuổi,tội,..rồi thằng trật tự xét người nó, xét bọc đồ nó mang theo…Chị quản giáo đứng dậy, kéo hộc bàn lấy ra một chùm chìa khóa to đùng chắc hơn hai chục chìa…thằng trật tự đi trước, đến căn phòng giam thứ hai tính từ cửa vào, nó dừng lại.
   Hiếu quan sát căn phòng phía trước vách cũng cao chừng hơn 1m, trên là song sắt, nhưng bên trong, ba cạnh phòng  chỉ toàn vách tường.
   Hiếu vào phòng đúng ngay giờ cơm chiều, nó không dám nhìn linh tinh nữa. Nó đứng im ngay sau cửa. khi Chị cán bộ và thằng trật tự vừa đi khuất, một thằng ốm nhom, da xanh lè, từ cuối phòng đến gần nó…
-         Mầy ra kia ngồi chờ tí – nó chỉ tay xuống cuối phòng, nơi có một cái bệ cao gần 1m.
Hiếu từ từ bước đến, trước mặt nó là một bàn cầu như ở trại giam Huyện nhưng cao hơn và kín hơn một tí. Tuy vậy phía bước vào cũng thấp, và người ngồi vệ sinh vẫn không khuất tầm nhìn người bên ngoài nhìn vào.
Hiếu còn đang lựng khựng thì có một anh cũng lớn tuổi đang ngồi gần đó gọi:
-               -     Ngồi đây nè.
Anh ta dùng tay vỗ nhẹ xuống nền xi măng cạnh bên Anh ta đang ngồi.
Hiếu dạ xong nó ngồi xuống, vậy là cách nó một người là đến bàn cầu.
Cho nó một chén cơm – tiếng một người đang ngồi ăn gần cửa.
  Anh ngồi kế nó vội lấy một cái chén nhựa màu xanh, múc cơm cũng từ một tô nhựa rồi đưa nó một cái muỗng nhựa.
Ăn đi lấy sức mà sống - Anh ta vừa đưa nó chén cơm vừa nói.
Anh ta ghé tai nó nói nhỏ:
-              -   Em có quen ai trong này không?
-                -  Dạ, em không biết, em không để ý.
-         Anh hỏi vì thường tân binh” vào sẽ bị ngồi “xếp bằng” chờ sinh hoạt, nếu không bị thì có anh em gửi gấm rồi.
Hiếu vừa ăn vừa kín đáo quan sát…
   Căn phòng khá rộng, có khoảng trên hai mươi phạm nhân nhưng rộng gấp 4 lần phòng nó từng ở dưới Huyện. nó thấy hầu hết không ai không xăm mình, nhìn đâu cũng thấy xanh lè rồng  rắn làm nó cũng lạnh người.

   Mọi người cũng ngồi ăn từng nhóm, mâm gần cửa và 2 mâm kế đó chắc là “mâm trên” – Hiếu nghĩ.
  Hiếu thật may mắn, thằng Lợi bị giam ở Khu AD, nó tình cờ quan sát thấy Hiếu đi dọc hành lang vào khu BC nên nó vội “Đánh diện”  gửi gấm thằng trưởng phòng Hiếu vào…
(sẽ nói cách đánh điện Chí hòa sau)
  
    Trong giới giang hồ, một khi là anh em chiến hữu, họ rất nễ trọng nhau,..người nào phản bạn hay không bênh vực  bạn sẽ bị khai trừ, có khi bị “xử” theo luật giang hồ.
Tuy được Lợi gửi gấm nhưng Hiếu cũng chỉ là một thằng cóc ké,chỉ là không bị sinh hoạt, nó vẫn phải ngủ ở dạy chót, cách bàn cầu bằng một Anh  trực sinh thôi, Anh này tên Hùng, là trực sinh của phòng.
   Nói về trực sinh, ở Chí hòa khác,..ở đây trực sinh là người không có thân nhân thăm nuôi, làm việc như lau nhà, rửa chén, quét dọn,..để được phân phát ít muối hay vài cọng rau trong bữa ăn, tiếng nói của trực sinh Chí hòa 100% là “osin”.
   Mỗi sáng đúng 6h là điểm danh, cả phòng xếp thành hai hàng ngang nhìn ra song sắt, vị Quản giáo cùng thằng trật tự đứng nhìn mọi người đếm số như ở Huyện.Chiều 5h kém  cũng y như vậy.
  Trưa 11h30 là phát cơm, chiều là 4h30,. ở đây chỉ phát cơm, 1 tuần 1 bữa rau luộc, 1 tháng một bữa thịt Heo. Nói cho xôm, thật ra mỗi người chỉ vài cọng rau 1 tuần và hai miếng thịt Heo 1 tháng, thịt được sắc mỏng ngang với độ dầy của lưỡi lam.
   Có một điều rất lạ, ở đây không có muỗi, không lẽ muỗi cũng biết đây là trại giam nên nó ngán? – Hiếu hỏi Anh Hùng.
-         Em cũng chịu đùa nhỉ,..ở đây đúng là không có muỗi nhưng vào mùa mưa thì có.
Ở được hai hôm, Hiếu tìm hiểu và biết đây là phòng “Đại bàng” – chuyên dành cho thành phần kỉ luật về hoặc thành phần cộm cán.
Nó thấy làm lạ sao nó lại được được đưa vào đây..
Chắc do em mang án nặng – Anh Hùng nói.
-         Vậy Anh thì sao? Em thấy Anh đâu có xăm mình? Anh án nặng à?
-         Anh án nhẹ, chỉ đáng người bị thương nhẹ thôi, hôm đó do phòng này  ít người nên họ đưa Anh vào. Anh ở phòng này một năm rồi.
-         Trời đất? Anh chưa được mang án à?
-         Ừ, mang án thì vài hôm sẽ được ra phòng có án khác, phòng có án để chuẩn bị đi lao động. Ở đây có người ở hơn hai năm vẫn chưa được ra xử đó, có vài người ra tòa xong, xử rồi về luôn vì ở bằng với án rồi.
**
    Hiếu nó thấy ở Chí hòa cũng thoải mái hơn, thoáng và tự do hơn, Phạm nhân có thể vui đùa, miễn sao đừng ồn ào quá. Nhưng ở đây thì việc va chạm, đánh nhau nhiều hơn.
  Đúng một tuần sau khi Hiếu vào Phòng, nó mới dạn dĩ và nói chuyện với mọi người, nó thấy ai cũng thân thiện, . có Anh tên Hải, ảnh xăm trên người bít hết, nó tò mò xem xét…
   - Mầy xăm không? Tao kêu tụi nó xăm cho?
-                             -   Thôi Anh ơi, ..hi.
  Trong phòng để giết thời gian, không gì khác ngoài chơi Cờ tướng, Hiếu nhờ thời gian học ở Chú nên nó chơi cũng tạm, và nhờ đó nó mới bớt ưu tư,..nhưng những lúc đêm về chính là lúc khó chịu nhất của tù nhân, ai cũng nằm im và chính là lúc họ nghĩ đến bản thân. Có lẽ vì vậy, việc đụng chạm hay đâm chém thường chỉ xãy ra ban đêm – khi máu yên hùng được kích hoạt do tinh thần dao động.
   Một buổi sáng của tuần thứ hai, Hiếu đang lui cui đánh cờ với Anh Hùng thì có tiếng chìa khóa lẻng xẻng, Anh Hùng vội gom cờ cất vào giỏ.
Không cấm  nhưng chơi lộ quá sẽ bị tịch thu - Ảnh nói.

   Có tân binh.

   Tiếng thằng Huân phó phòng nói với Anh Trắng – Trưởng phòng.
Anh Trắng là người ở Quận 5, Ảnh can tội Đánh công an Khu vực.
Cả phòng theo lệnh Anh Trắng, ngồi dạt hết chung quanh vách.
Rồi Vị quản giáo mang lon trung úy đến cùng với 3 phạm nhân…
Cửa mở, một được đưa vào Phòng nó.
   Đó là một người đàn Ông thấp người nhưng đen thui, Anh ta xách hai cái giỏ to đùng, bận quần Pijama xanh và ở trần. Hiếu thấy ngực phải Anh ta có một con Đại bàng nhỏ, hay tay có hình xăm hai con rồng uốn lược từ đầu vai đến tận cổ tay, khi Anh ta quay lung lại..ồ, một con Đại bàng chiếm  hết lưng…lạ là gương mặt rất hiền, người này chắc là Anh chị rồi – Hiếu nghĩ.
   
   Hiếu đoán không sai…
Anh ba ngồi đây nè Anh – thằng Trắng lên tiếng, nó đứng dậy,  đích thân xách hộ Anh ta hai cái giỏ, đến để trên chiếu góc phòng, nơi nó nằm.
Người đàn ông này chính là Ba Giá – một tay Anh chị khét tiếng ở Q8 nhưng hoạt động hầu như khắp Sài gòn… Người này sau này bị kêu án Chung thân do cướp có vũ khí….
Hết phần 2…

Chủ Nhật, 21 tháng 7, 2013

Hồi kí một cuộc đời 12, Chương IV, Phần 1




Chương IV
Phần 1: Trại giam Chí Hòa

 Mầy đi sau tao cũng vui vì tao sẽ “dọn đường cho mầy khi mầy lên “Chí”- Lợi vừa cặp vai thằng Hiếu vừa nói.
   Hôm nay Lợi đi “Chí”, thằng trực sinh và hai thằng nữa đi “Trường” do tụi nó không thành án mà bị cưỡng bức lao động (là án tối đa hai năm, nhưng còn quyền Công dân,..được bầu cử,..)
-         -  Ừ, tao không phải sợ gì, tao cũng mếm mầy lắm, đừng lo cho tao.
Hiếu nói xong nó quay sang nhắc thằng Nhọn:
-          - Nhọn, mầy quên lấy cho Lợi cái áo gối hôm bữa nó gửi nhờ bên Phòng nữ vá dùm..
Nhọn xanh mặt:
-          - Chết rồi, tao quên mất,..giờ không thể lấy kịp..
Thôi, mầy ở lại lấy dùm tao, có dịp gặp mầy trả tao, không thì xem như tao tặng mầy đó – Lợi ra cửa, quay lại nói.
Hiếu ừ hử,..sao hôm nay nó hiền quá, mọi khi Nhọn làm gì sai nó mắng tơi bời, chắc nó đi nên ..đổi tính.
**
…Hiếu, ra làm việc- thằng trật tự Hoàng gọi…
Từ khi ở đây, Hiếu hay cho thằng trật tự thuốc hút, Lợi nhằn,..Hiếu giải thích:
-         Nó xem như cánh tay của Cán bộ, mình tiếc nó chi ba cái lẻ,..sẽ có lúc mình có việc cần nó như là có anh em rớt vào phòng kỉ luật mình nhờ nó gửi đổ ăn,..hay khi cần mua gì mà chưa đến “giờ căn tin” mình nhờ nó – giờ căn tin nói cho xôm , thật ra là cũng ngồi một chổ như thăm nuôi, mua gì đọc trật tự ghi xong đem vào, trả “Tiền” là xong..
Mà từ hôm Hiếu làm vậy, đúng là Hiếu sai vặt thằng trật tự được nhiều, thằng Lợi phải nể - mầy đúng là dân có đầu óc- nó gật gù..
  
   Nói về “Tiền” -  Hiếu lạ lẫm săm soi cái thẻ mệnh giá bé tẹo ghi số”100 đồng”, Nhọn giải thích: khi người thân gửi tiền sẽ được quy ra thẻ giấy có mệnh giá tương đương, sử dụng mua đồ..chỉ khi lên Chí hay đi Trường mới lén dấu tiền mặt để dùng vào “việc riêng”. Khi bị phát hiện, kỉ luật là đương nhiên, kỉ luật thì tùy nơi, có khi cùm chân trong biệt giam cả tuần…ra phòng sẽ bị dồn vào phòng án nặng hoặc phòng “Đại bàng”.
Hiếu đi theo sau thằng Hoàng:
-             -  Mầy nhớ khi nào đi Chí, mầy vào báo tao sớm tí nhe..
-            -     ừ, tao nghĩ mầy cũng sắp đi vì một lệnh tạm giam 3 ngày, mầy nằm 8 ngày là gần “3 lệnh”, theo quy định nếu không thành lập án, mầy đi cưỡng bức.
-             ừ- Hiếu hiểu rằng Chí hòa đang chờ đón nó…

      Hôm Nay Hiếu không được đưa vào phòng xét hỏi chật chội có 2 ghế một bàn như trước, nó được thằng Hoàng dắt vào một văn phòng – Hiếu ngước nhìn trên cánh cửa..PHÒNG ĐỘI.
  Ngồi đi – tiếng Anh chất pháp nhắc nó khi nó đứng im, . Hiếu ngồi xuống và thấy có thêm một người bận cảnh phục xanh(sau này nó biết là đại diện Viện kiểm sát) đang ngồi nơi ghế salông.
Anh Trung Chất pháp  lôi ra một xấp giấy:
-            - Tôi đọc, em xem lại rồi kí vào nếu không có gì thắc mắc nhé..
Anh Trung đọc lại toàn bộ lời khai trong thời gian lấy khẩu cung nó, Hiếu nghe chăm chú…
Nó cầm 4 tờ giấy Anh ta đưa  và đọc lại…rồi kí.
 Anh Trung đứng dậy qua salông ngồi, đến Anh áo xanh lại gần nói và đứng trước mặt nó…Anh ta đọc lệnh tạm giam chờ xét xử theo tội danh “Giết  người” -  điều 151 BLHS nước Việt Nam..
Hiếu im lặng nghe,…mình tiêu rồi – Hiếu thầm than thở.
 Sau khi Anh áo xanh quay đi ra ngoài, Anh Trung không vội gọi Quản giáo đưa Hiếu vào..Anh ta nhìn Hiếu, rồi nói:
-                               -   Anh có gặp Mẹ em, Chị và hai em gái của em..
Anh Trung ngưng nói, đứng dậy khép cửa rồi quay vào, móc ra gói 555, lấy cho Hiếu 1 điếu..Anh ta lục túi và lấy ra một bật lửa Zipo..
 Anh có lời khuyên cho em – Anh Trung nhìn thẳng vào mắt nó.
-                Bây giờ mọi chứng cứ và tang vật đã có, em đã nhận tội nên Anh hết trách nhiệm, hiện hồ sơ em đã giao qua Viện kiểm sát. Anh thấy em còn quá trẻ và em cũng thành khần, tự giác trình diện,..em hãy chấp nhận và cố gắng sống tốt, ngày về của em không xa đâu..
Anh Trung nói xong, đứng dậy quay ra:
-         Anh Hưng, em trả Phạm nhân… Anh ta cầm tay nắm cửa, rồi quay lại dúi bao thuốc hút dở vào túi áo Hiếu:
-         Em cất vào túi quần đi, chúc em may mắn…
Nói xong Anh ta đi nhanh ra cổng..
   
      Hiếu về phòng, tự nhiên nó thấy uể oải và suy sụp,..nó nằm vật xuống, chẳng ừ hử gì khi Nhọn gọi dậy ăn cơm…Nó miên man suy nghĩ…
  Mình đã chuẩn bị tâm lí, nhưng sao bây giờ mình chán nản quá, nói thì dễ, nhục vinh như chớp mắt.  Sống thân tàn ma dại về thà chết còn hơn, rồi nó nghĩ đến Mẹ - mình vào 8 ngày, Mẹ thăm hai lần, tiền đâu Bà thăm? Chắc mấy Anh cho,.
Hiếu nghiêng người nhìn bọc mì tôm trong góc – nó tưởng tượng cảnh Mẹ thu gom, mua và về cẩn thận gói gém từng món bỏ vào giỏ và xách đi thăm nó.
  Bao năm Mẹ gầy dựng uy tín, danh dự, giờ phải gạt bỏ để xách giỏ đi thăm nuôi thằng con , bước đi của Mẹ bị bao bọc bởi những đôi mắt khinh rẻ, những câu nói dèm pha,.. ..Hiếu nhổm dậy, tự nhiên nó bình tĩnh lại và ngồi hút thuốc – kệ, có nghĩ cũng vậy, cứ đi con đường chông gai này thôi, sau này còn cơ hội mình sẽ làm lại. Mình đâu muốn và Mẹ cũng đâu vui.
***
  Giới phạm nhân có câu: dưới một trăm tuổi là “mầy, tao” – quả đúng…
  Hiếu chứng kiến thằng Nhọn mắng chửi và “sinh hoạt” một người đáng tuổi Cha mẹ, nhưng Hiếu cũng không ý kiến, nó biết có nói cũng không hay vì nếp tù đâu phải nói sửa là sửa, có khi còn phản tác dụng.
  Rồi đến đêm thứ tư, thằng trật tự gõ cữa:
-         Hiếu, tao nghe mai có chuyến đi Chí, chắc có mầy đó.
Đêm đó Hiếu không ngủ, nó ngồi dựa tường và nói chuyện với thằng Nhọn:
-            -   May tao đi, tao biết nhất thời mầy khó mà đổi tính, và thói quen của mầy sẽ tiếp tục nhưng tao vẫn khuyên mầy…
-                 - Mầy cứ nói, tao quý mầy và tao thấy những gì mầy nói hay làm mấy hôm nay đều có cái hay riêng. Còn tao làm theo ý mầy bao nhiên thì bao, tao không hứa..
  Đêm đó hiếu ngồi phân tích cho Nhọn nghe về đối nhân xử thế, về danh tiếng,..nói chung là mọi thứ nó biết ở cái tuổi  mười chín non dại . Cuối cùng Hiếu nói một câu:
Làm người sợ thì dễ, để người nể mới khó, mầy cứ nhớ vậy  mà đi.
..Mặt trời ngã về chiều, quả không sai…

     Đúng 3h chiều, Hiếu có tên di lí lên Chí hòa..
  Hầu như cả phòng tiễn nó, ai cũng quý nó, nhất là đám mồ côi, do Hiếu cân chỉnh lại sinh hoạt khi thằng Lợi đi, Nhọn răm rắp nghe nó à cuộc sống hai ngày tuy ngắn ngủi nhưng với tụi nó – đó là “sống lại”.
  Mầy cứ giữ nếp như qua nay mình sinh hoạt nhé – Hiếu quay lại dặn dò Nhọn.
-                  -    Ừ, tao sẽ làm vậy.
-                         - Sẽ có lúc mầy thấy tao nói đúng, tao chỉ mong khi đó mầy tự hào  là đã làm như   tao nói.
      Hiếu bước ra, trên tay nó chỉ có một bọc nilon, trong đó là 1 quần dài, 1 áo thun, một sơ mi , 1 cái khăn một cây bàn chải đánh răng cụt ngủn (tất cả bàn chải đánh răng khi đưa vào phòng đều bị bẻ bỏ đi phần cán, chỉ còn lại chừng 1 tấc) – nó nghe Lợi nói do tù nhân hơ lửa mài nhọn và đâm nhau bằng bàn chải nên đâu cũng làm vậy. Hiếu không tin nhưng rồi nó cũng chứng kiến hai lần tù nhân dùng cách đó đâm nhau. Nó nghe lời thằng Lợi, …không đem theo nhiều đồ, lên trên đó cũng bị lấy hết thôi nếu không có Anh em chiến hữu – Lợi dặn nó trước khi đi.
   Đi chung chuyến với Hiếu chỉ có bốn người, nó nữa là năm. Nó được dẫn ra phòng hôm trước…
   Ngồi khoảng 5 phút nơi hành lang cùng bốn người kia thì có hai cảnh vệ mang lon Hạ sĩ, trên vai mỗi người là một cây AK bá xếp..đi vào.
 Họ kí giấy, làm thủ tục xong thì quay ra, một trong hai người cầm theo 2 cái còng tay, ..cứ hai người bị còng lại chung với nhau.
Năm phạm nhân được dắt đi dọc theo hành lang, đến cuối hành lang đã có một chiếc xe bít bùng mở cửa sau chờ sẳn, vừa bước hết bậc thang là cũng vừa đến bậc bước lên xe. Hiếu chỉ kịp nhìn thấy ánh nắng chiều héo hắt rọi qua tán cây,..nó bước lên xe mà trên vai còn vương chút nắng khi nó quay lại nhìn..
   Vừa ngồi vào băng ghế, lập tức có một thằng trật tự khác leo lên, trên tay cầm mấy cái “móng bò” – là loại thép đường kính 12mm được bẻ thành hình chữ U rồi bẻ hai đầu chữ U thành một vòng tròn…thằng trật tự  ngồi xuống, nó cầm một cái cùm chụp vào ống chân Hiếu, một thằng khác ở dưới dùng một thanh thép dài chọt xuyên qua hai cái lổ cùm..cứ thế với mấy thằng đi chung nó.
  Một trong hai người cảnh vệ đến kiểm tra cùm xong liền đóng lớp cửa khung sắt ngăn cách tụi nó với bên ngoài…rồi hai người cảnh vệ khi nãy leo lên ngồi phía sau, đóng cửa.
Vậy là ngồi chung tụi mình nhưng cách bởi một song  sắt – Hiếu nghĩ.
Xe từ từ lăn bánh,..

    Thỉnh thoảng chắc qua ngã tư có chốt giao thông nên tài xế xe hụ còi inh ỏi…
Thằng ngồi chung Hiếu chợt nói:
   - Tụi mình là xếp, có xe dọn đường đưa đón, sướng thật.
Ừ, sướng thật – Hiếu chợt buộc miệng  làm cả nhóm phạm nhân phì cười.
xe chạy khoảng gần một giờ, Hiếu quay sang  thằng khi nãy:
-                    -   Mầy có biết còn bao xa không?
-                    -     Đến rồi, vài phút thôi, tao đi xe nầy vài lần rồi, hihi.
Hiếu lấy làm lạ,..nó ở tù sao vui vậy nhỉ?!
  Chợt xe dừng hẳn, cửa mở, hai người cảnh vệ leo xuống đi vào cổng. Hiếu ngồi ở ngòai nên nó quan sát thấy…
Trước mặt nó là một cánh cổng rất to, màu xanh sẫm, phía trên là vòng cung, vách dầy chắc cũng hơn nửa mét – Hiếu nhẩm.
  Bên phải là một lô cốt cao, có 4 người bận quân phục đang ngồi…rồi hai cảnh vệ lại leo lên xe nhưng không đóng cửa, xe cứ vậy chạy vào cổng. khi xe chạy qua cổng, Hiếu thở dài…
Vậy là mình đã vào Chí Hòa.
còn tiếp...
myhoanmy 2h20, 04/07/2013