Thứ Hai, 15 tháng 7, 2013

HỒI KÍ MỘT CUỘC ĐỜI 6, Chương II, P.4



CHƯƠNG II

  Phần 4: 

Trở về mái nhà xưa.

   Một bữa nọ, đang ngồi chơi ngoài vườn với Bé hai(con gái lớn của Cô), Cô gọi Hiếu vào và nói:
-            Con cũng thi xong rồi, năm sau vào lớp mười, giờ Tài nó cũng khá việc, nếu con không còn ý định về nhà, Cô vẫn muốn giữ con ở lại phụ Cô việc thu số đề, công việc nhẹ nhàng, Cô sẽ trả lương tháng cho Con, mọi việc trong nhà đề Anh Tài con làm, con thấy sao?
Hiếu nghe xong nói ngay:
-Dạ, con cảm ơn Cô, nhưng con nhất quyết về vì năm sau học ngoài Thủ Đức, từ  đây đi xa quá, vả lại nhà con hiện chỉ có Mẹ, hai em gái và Chị thôi, con muốn về.
-     
                   - Cô hỏi thôi chứ Cô biết tính con mà,..Cô cho con 5 nghìn, con cầm về đưa Mẹ nhé, khi nào rảnh nhớ đến đây thăm Cô, Cô xem con như con của Cô đó,..có cần gì hay kẹt thì cứ đến nói Cô, được Cô giúp ngay..
-         -  Dạ, con cảm ơn Cô nhiều lắm, bao năm sống nơi đây con không nghĩ mình là người ở đâu.
Anh Hiếu nhớ về thăm Hai nhe? – Bé hai quyến luyến và muốn khóc khi Hiếu xách túi ra cổng, ..
-         Anh hứa, Anh rảnh sẽ ghé thăm em, mua quà cho Em…

    Hiếu vác túi quần áo, nó nhét tiền tận đáy túi như sợ mất,..đi vòng qua thằng Cường, tạm biệt Bạn…
-         Tao vui vì mầy về nhà, nhưng buồn vì mình sẽ ít gặp nhau lắm,..
-         Mầy lạ nhỉ? Vào lớp mười cũng chung lớp  mà? (xưa kia không thay đổi như ngày nay, khi đã học chung thì từ một đến mười hai cũng học chung)
-         ừ, mầy để tao lấy xe đạp chở mầy về, sẳn thăm Mẹ.
… vậy là sau ba năm 7 tháng làm Osin, Hiếu lại trở về mái ấm gia đình, dù chưa biết ngày sau sẽ ra sao nhưng nó nghĩ – đói no chia sẻ với người thân cũng là rất quý.

***
  Mẹ à, con có việc muốn thưa với Mẹ - Hiếu ngồi phụ Mẹ nối chỉ do Mẹ nhận về làm kiếm thêm thu nhập…
-         - Con lại có ý định gì nữa? Mẹ biết con mà muốn nói gì mà ra vẻ trịnh trọng là có chuyện xin ngay, nói đi con.
-          - Dạ,..con muốn theo Chú hai bên xóm đi biển một tháng, nghe Chú nói một tháng cũng được 2 ngìn đó Mẹ, về con có tiền mua sách vở học, giờ con ở nhà cũng không làm gì ra tiền, hay Mẹ để con đi nhe?
       Bà năm chưa nghe nó nói đã biết nó muốn đi đâu đó, nhưng Bà không ngờ nó đòi đi biển:
-            - Nguy hiểm lắm đó con, con tìm việc gì đó gần nhà làm cũng được nếu con muốn mà..
-            - Dạ, nhưng còn gần hai tháng nữa nhập học, con nghe Chị nói học phí và tiền sách vở nhiều lắm, nếu đi một chuyến biển về con sẽ có đủ và còn dư cho Mẹ đó.
-            - Con cứng đầu lắm, con mà muốn thì con tìm mọi cách nói khi nào được mới thôi, Mẹ không cho cũng không yên với con đâu…Bà năm thở dài:
-            - Thôi được rồi, nhưng con nói Chú hai là phải bảo lãnh cho con Mẹ mới đồng ý cho con đi.
-           -  Dạ, Chú có nói mà, Chú bảo con xin Mẹ, nếu được Chú sẽ qua nhà mình nhận con và dắt con đi đó..
-            - Ừ.
  
   Đêm đó Bà năm đọc kinh xong, ra ghế đá ngồi đan như mọi khi, Hiếu ngồi đàn,..Bà thầm nghĩ: Nó chắc số khổ, chân nó đúng là chân đi, mới về nhà lại đòi đi,..nhưng thôi, cũng là dịp cho nó va chạm và có kinh nghiệm sống, tốt cho nó sau này.

Biển gọi
   Rồi hai hôm sau, Hiếu lại vác túi theo Chú hai,..lần này nó đi xa nhưng là đi làm nên nó ra vẻ lắm. Em nhớ phụ Mẹ khi rảnh rỗi, không thì Anh không mua quà cho đâu nhé? – nó dặn Út.
-            - Gớm, không cần quà Anh cho, Em vẫn phụ Mẹ mà. Nhưng Anh nhớ về kể Em nghe về Biển nhe? Em chưa đi biển bao giờ.
-            - Ừ, Anh sẽ kể, nhưng Biển cũng là nước, có gì khác đâu em – nó nói mà mắt nhìn xa xăm, thật ra bản thân nó cũng chưa từng thấy biển bên  ngoài bao giờ.
   Chú đưa nó ra ngã tư đón xe,..lần đầu tiên được ngồi xe than (là loại xe chở hơn hai mươi người, bên hông sau nó một cái bình sắt to đùng cao bằng chiều cao xe, than được bỏ vào và đốt trong đó,..lạ nhỉ?! Sao than mà cũng làm xe chạy được? – nó ngồi đối diện bình than, cứ chăm chăm nhìn cái bình than.

...Xe chạy gần một tiếng thì dừng, Chú lơ xe leo lên nóc, mở nắm bình than, dùng một cây sắt chọt cho than xuống và bỏ thêm than vào,..xe lại tiếp tục chạy.

Đến Cát lở rồi, Bà con có ai xuống không? – đang thiu thiu ngủ, Hiếu choàng tỉnh khi nghe Chú lơ xe nói oang oang.
Hiếu nhìn ra, xe dừng lại và có hai Bác xuống, xe lại tiếp tục chạy.
Cũng sắp đến rồi đó Hiếu – Chú hai nói với nó.
…Bà con có ai xuống Ngã năm khu năm tầng khô…ô…không?...
Chú hai vỗ vai nó: mình xuống đi Hiếu, đến Vũng tàu rồi.
Còn sớm, mình vào café tí đón xích lô xuống bến Đình, là chổ Tàu chờ - vừa xốc ba lô lên vai, Chú vừa nói.
    
   Hiếu ngồi nhìn mọi thứ như từ cung trăng xuống, lần đầu tiên nó thấy Núi, nó cao hùng dũng, hiên ngang như chẳng sợ ai, im lặng và bình thản dù xe cộ chạy ầm ầm,..hay thật – Hiếu bật thành tiếng…
 Chú hai đi nhiều nên quen, Ông chẳng quan tâm cảnh trời, cứ hút thuốc, thỉnh thoảng nhấm ngụm café:
-         Con thấy dãy nhà lầu bên kia không? – Chú hất cằm.
-            - Dạ.
-            - Đó gọi là khu năm tầng, dành cho Chuyên gia nước ngoài sinh sống.
-            - Họ làm gì ở Việt Nam vậy Chú?
-            - Họ hổ trợ thăm dò, khai thách dầu khí, hầu hết người Liên xô.

  Chú hai gọi tính tiền xong, Ông ngoắc một Anh xích lô bên kia đường…
Đồ nhiều, Chú cháu mình đi hai xe cho khỏe.
 Lần đầu ngồi xích lô, Hiếu cứ lắc lư theo xe, chiếc xich lô trườn chậm rãi, thỉnh thoảng bác xích lô né người qua đường làm nó nghiêng người..
Lần đầu đi xích lô hả Chú em? – Bác xích lô hỏi.
-           -  Dạ, con lần đầu ngồi xích lô đó.
-           -  Thảo nào, chú em cứ ngồi tự nhiên, đừng sợ.

   …Con tàu nó xuống là một tàu cá loại lớn, sau này nó biết nếu đi chừng  một tháng thì đi tàu này, tàu nhỏ thì ngắn ngày hơn.
   Hiếu và một người nữa được phân công trực ngăn đá, công việc của nó là chuyển đá từ hầm ra bằng cái cần xé loại trung , có hai Anh có nhiệm vụ xóc cần xé rải đá lên cá.
Khi chưa thu lưới, hầu hết thời gian rảnh rỗi, thỉnh thoảng nó theo Chú kiểm tra dầu nhớt máy(Chú hai là thợ máy trên tàu).
Con hay đấy, lần đầu đi mà không say sóng – Chú với tay lấy cái Cờlê.
-            - Dạ, con cũng không biết, con không thấy say gì cả.
   Ban đêm Hiếu leo lên bong tàu, nó nhìn những ánh lân tinh trên mặt nước, bầu trời đêm có ánh trăng lưỡi liềm xem kẽ với ít ngôi sao làm nó mê mẩn - thảo nào mình xem sách thấy người ta nói về biển nhiều, đúng là như tiên cảnh.
  
  Tàu đi được hơn mười ngày, một buổi sáng, Thuyền trưởng tập hợp các thủy thủ đoàn(hi, nó cũng là một Thủy thủ mà)…
-         Hôm nay chúng ta tiếp nhận nhiên liệu, đá,..và tải bớt cá cho Thuyền trạm, mọi người tập trung 100% nhân lực, trừ người bệnh, toàn bộ phải làm việc cho kịp trước khi mặt trời lặn nhé..
   Công việc tiếp nhiên liệu và đá dành cho những người dày dặn, Hiếu được phân công dưới hầm, móc các móc sắt được thả xuống vào các quai thùng gỗ đã được xếp cá..công việc nhẹ nhàng nhưng lần đầu tiên nó được chui vào hầm cá, ..như Bắc cực, lạnh thấu xương.
  Chú vừa giúp nó đội nón da bó sát đầu vừa dặn dò:
-          -   Con xuống đó nhớ vận động liên tục, đừng đứng một chổ lâu dù không có việc gì làm nhé, nhớ khi thấy đầu ngón tay chớm lạnh, con phải bóp chặt nắm tay lại và thả nhanh ra, làm vậy vài lần sẽ ổn,..
   ...Mùi tanh của cá, cái lạnh của nước đá làm tai Hiếu lùng bùng dù được che kín bằng nón da,..khi làm công việc dưới này, hầu như không ai nói chuyện, chỉ làm như một cái máy được lập trình nhịp nhàng vì nói chuyện cũng khó nghe rõ.
 Hiếu không có dịp làm theo lời Chú hai là vận động khi rảnh vì hầu như móc sắt đưa xuống liên tục,..công việc kéo dài gần một tiếng đồng hồ thì xong, thùng cá cuối vừa móc xong, nó nhìn lên, ..Anh làm chung nó vỗ vai, chỉ lên ngầm nói nó là leo lên…xong Anh ta leo thoăn thoắt lên cái thang sắt trơn truột, lạnh lẽo.
  
   Hiếu cũng bắt chước, nhưng vừa nhón chân lên bậc thang, nó cảm giác tựa như có cả chục kí đá dằn mấy đầu ngón chân nó, đau buốt và không nhấc lên nổi…
Nó bình tĩnh, khẽ rung gối , dùng hai lòng bàn tay đè lên đầu gối và cố gắng đứng lên ngồi xuống vài lần…ổn rồi – nó lẩm bẩm khi nhấc được chân.
   Rồi ngày về cũng đến, cả tàu vui như hội, đêm cuối trên biển ai cũng thức, hát hò và uống,..Hiếu cũng vui vẻ, ..mọi người khen nó lắm – còn nhỏ, lần đầu đi biển mà cứ như người sành việc vậy. Nó bẽn lẽn nhưng thầm cảm ơn những tháng ngày cơ cực trước kia, nhờ thời gian đó rèn dũa nên nó mới có sức chịu đựng tốt.
Hiếu rời cuộc vui, nó leo lên bong tàu, ngồi dựa vào trục xoay cáp Neo…
   Nó cố phóng tầm mắt như muốn nuốt trọn cảnh đêm biển để về cho Em gái xem… Trên ụ lái văng vẳng câu hát từ máy Akai của thuyền Trưởng…
… Anh chỉ là người điên, trong vườn hoa tình ái, Anh chỉ là người say, bên đường Em nhìn thấy…người điên không biết nhớ và người say không biết buồn. Bài hát ão não quá, nhưng không hiểu sao Nó lại thích nghe. Nó không hề biết – phải hai mươi hai năm sau nó mới lại được nhìn biển và nghe lại bài hát đó lần hai khi ngồi sau song sắt…
 ...hết phần 5.
 Hoàn Mỹ - 19h, 19/06/2013.

Chủ Nhật, 14 tháng 7, 2013

HỒI KÍ MỘT CUỘC ĐỜI 5, Chương II, P.3

CHƯƠNG II




Phần 3 : Ông chủ nhỏ .

   Sáng hôm sau, 3h nó đã dậy, do chổ nấu gần phòng Cô, nó không dám làm động mạnh, cứ từ từ kéo hai nồi đậu ra sân,..nó loay hoay vớt đậu vào một cái rổ to và đặt trên một cái thau cạnh cối xay..
  Nó chưa vội xay, quay lại bếp, nhóm bếp, bắt nồi nước lên, nó canh lửa nhỏ vì mau sôi quá sẽ không kịp xay đậu…
   Đến công đoạn bó lá dứa thì Cô thức giấc, Cô xưa nay luôn là người làm công đoạn cuối là kiểm tra xem sữa chính chưa, sau này Cô chỉ nó cách xem và nó thấy đúng là một kĩ năng , không đơn giản.
   Thời gian sau, nó học có phần sa sút do không còn nhiều thời gian  học bài, có hôm ngồi học bài mà gục ngủ tại chổ nó không hay..đã vậy, nó tranh thủ đi học sớm để ôn bài thì thằng Cường, thằng Hùng bu lại hỏi bài nó, nó chỉ xong thì đến giờ vào lớp…lần đầu tiên môn Lịch sử nó trả bài chỉ có 5 điểm, nó xuống bàn ngồi mà lơ mơ như người mất hồn..nó buồn lắm.
   Đêm đó nó cố học thật thuộc bài, và tự nhủ..dù mệt hay trễ cũng phải tìm cách thức học, dù Thầy,  Cô đã gọi trả bài rồi nhưng bài hôm sau cũng học,..nó tự định ra cách học, cứ Thầy Cô giảng nó tập trung nghe, về nó xem lại ngay bài mới học rồi mới xem bài cho hôm sau, cách này mất thêm tí thời gian nhưng bù lại, đến tiết sau nó thuộc bài rất nhanh.
    Rồi kì thi cuối lớp bảy cũng sắp xong, hôm nay nó làm bài thi Văn khá tốt, đúng như những gì nó đã học nên suông sẻ,..vừa chạy xe đạp về vừa vui đùa với thằng Cường, hai thằng thay phiên nhau chở,..từ hôm Chú đi, nó là ông chủ của chiếc xe thồ này…
   Về đến nhà, nó thấy trước sân nhà đông người đang đứng, nó vội dắt xe ra sau, …
Cô đang ngồi khóc, tay thì ẳm em bé mới 2 tháng tuổi, hai đứa em cũng khóc.
-         Gì vậy Cô?
-         Chú bị tai nạn trên rừng, mất rồi con ơi..
   Nó không tin vào tai mình, quay qua nhìn, nó thấy Ông Bà cũng có mặt và đang ủ rũ, nó tin đó là thật.
   Vụ tai nạn đó nhóm người đi chết hết, gồm Chú, Chú Thuận và hai người đàn ông trong xóm, nó nghe loáng thoáng là xe lật trong rừng đè chết.
   Sau đám tang, tự nhiên nó trở thàng trụ cột trong gia đình, nó làm việc chăm chỉ hơn, nghỉ hè nó cũng không dám xin về nhà, nhìn gia cảnh Cô và ba đứa em, nó không nỡ đi,..ngày xưa cũng nhờ họ cưu mang  nó mà, giờ đi thì sao có tình người – trong đẩu óc non nớt của nó có suy nghĩ như người từng trải.
Mười tám tháng sau…

Vậy là tết lại đến, Hiếu xin  Cô chủ cho nó về thăm gia đình, Cô vui vẻ đồng ý, cho nó 1nghìn năm trăm đồng  gọi là lì xì tết.
-         Con tranh thủ mồng 4 về lại nhé, vì Cô phải qua đón hai em bên Nội về, tết mà bỏ nhà không có ai cũng kì.
-         Dạ, con sẽ đến mở cửa mồng bốn, Cô yên tâm.
   Hiếu chỉ xách theo bọc nilon chứa hai bộ đồ, nó chơi sang,  đón xe lam về… mất 25 đồng nó cũng tiếc nhưng bù lại nó được nhanh  gặp Mẹ và các Em. ..cũng gần 7 tháng rồi – nó nhẩm tính.
  Ái chà, Cậu sáu ra dáng Thanh niên rồi – đang loay hoay mở cổng, Chị gái từ phía sau vỗ vai nó.
-         Hi, chào chị, Em mới về, em về ăn tết vài hôm lại đi.
Ừ, em vào nhà di nào, quên đường rồi à? – Chị nói đùa. Rồi Chị chăm chú nhìn nó – em ráng ăn nhiều vào, cao đấy nhưng  gầy quá.
Em xưa nay có mập đâu Chị- nó dắt xe vào dùm Chị, miệng nói như phân bua.
Mẹ đi vắng, Út nó đang xem tivi.  Cái tivi trắng đen này lạ lắm Anh sáu à – sau khi chào Anh, nó nói ngay.
-         Sao lạ?
-         Đang xem nó hay bị mất hình, Em lấy tay đập nó một cái nó lại có hình.
-         Chắc nó sợ em đó, em mà đánh mãi nó mất hình luôn đó, để tí Anh đem ra tiệm sửa.
Ối trời?! Tú cao muốn bằng Anh rồi, kiểu này ai mà dám đụng  tới em?
Anh ghẹo em – Tú vừa dưới bếp đi lên vừa nói – Anh sáu về luôn à?
Hiếu khựng lại, nó thấy Chị, Út và Tú chăm chú nhìn nó, chờ câu trả lời..
Nó biết nói ra mọi người sẽ buồn:
-         Không, Anh về qua tết lại đi, nhưng Anh định thi xong lớp chín Anh xin về luôn…
 Em cũng lớn rồi, em tự quyết đi hay ở, nhưng nhà ai cũng mong em về lại, đói no gì cũng cùng nhau chịu cũng vui hơn mà…- Chị nói như trách móc, vừa nói vừa đi thẳng vào buồng, cố dấu cảm xúc, nó biết nếu Chị đứng lại tí thế nào cũng có người khóc…
    Hiếu tắm xong, cảm giác ở nhà thật thoải mái, nó ra ghế đá ngồi, chơi đàn và có ý chờ Mẹ. Mẹ về đến, nó vội vàng đứng dậy chào rồi chạy vào gom hết tiền Cô cho đưa Mẹ:
-         Mẹ mua đồ về để bàn thờ Ba đi Mẹ, Cô cho con bao nhiêu đó thôi.
Nhiều rồi con – Bà năm cầm nhưng không đếm, Bà nhìn nó – Con cao thêm nhiều đó, ra dáng  đàn ông rồi., Họ cho con ăn uống, quần áo,..tiền  có là quý lắm rồi con à huống chi hơn nghìn bạc thì nhiều lắm.
-         Dạ, con hiểu.
-         Khi nào con đi?
-         Mồng bốn con đi.
-         Ừ, thôi, để Mẹ vào nấu cơm rồi chiều đi chợ, con xem tivi đi.
Chết cha,..mình lấy gì sửa tivi đây – Hiếu lẩm bẩm – quên mất, Út nó nhăn cho mà xem.
-         À, con đem cái tivi ra tiệm sửa, chiều Mẹ đưa tiền.
Trời? Mẹ như Thánh vậy – Hiếu thở phào…
   Đêm đó nó nằm suy nghĩ mãi về cuộc sống hiện nay,…Mình phụ việc bên đó tính ra một năm trời có một nghìn hơn, nếu mình ở nhà đi làm thêm dịp hè, tối tìm việc gì đó làm thêm  thì trừ ăn uống , mình cũng dư một năm hơn chục nghìn, mình còn đỡ đần việc nhà cho hai em có thời gian  học, ba ông Anh  mỗi người mỗi phương, nhà chỉ có bốn người nữ. mưa gió, điện đuốc linh tinh,..mình đi vậy đúng là không hay..
   Tối mồng ba tết, khi cả nhà đi chơi, chỉ còn Mẹ và nó, khi xong việc bếp núc, Mẹ lên nằm xem tivi, nó đến ngồi bên Bà và nói hết những suy nghĩ của nó…
  Bà năm im lặng, tắt tivi và ra võng nằm, không nói nó câu nào làm nó lo..
-         Con nói sai hả mẹ?
Không, con nói không sai – Bà nhổm dậy – con ngồi xuống đây.
-         Mẹ không ép buộc con gì cả, xưa kia nhà mình vất vả Mẹ mới đành lòng để con đi, nhưng hơn ba năm con ăn học nhờ họ, giờ nhà họ đơn chiếc, mình buông thì không có đạo nghĩa đâu con…
Hiếu im lặng và biết là Mẹ nó đang phân vân, không muốn nó vất vả nhưng lại không muốn mang tiếng vong ơn.
-         Hay thế này, con về bên đó, tìm dịp nói cho Cô nghe ý định nghỉ của con, và nói Cô con sẽ ở đây 3 tháng nữa, khi nào Cô tìm được đứa cháu nào vừa ý phụ thì con về lại nhà Con, Mẹ thấy bên đó cũng nhiều Cháu…
-         Dạ, con sẽ làm theo lời Mẹ - Hiếu vui vẻ - Mẹ hay thật.
Sau khi nghe nó nói ý định, Cô chủ suy nghĩ, cả ngày không nói với nó câu nào.
Tối đó, nó xong việc, ra sân hóng mát và lầm nhẩm hát…Cô đi chơi về, dừng xe đạp, nói nó:
-         Con dắt xe vào rồi ra đây Cô nói chuyện tí.
-         Dạ, ..
Cô chưa ăn gì, con đi với Cô ăn tô mì gõ nhe..- Cô nói với  nó khi nó vừa quay ra.
Không đợi nó trả lời, Cô đi một mạch, nó lót tót theo…
Trên đường về Cô im lặng…
Con còn thức không? – Tiếng Cô hỏi làm nó giật cả mình.
-         Dạ còn.
-         Con cứ nằm đó, Cô nói vài câu thôi…Cô biết gia cảnh nhà con, con có ý tốt với gia đình con, đó là rất quí.
Hiếu ngồi dậy, chờ Cô nói tiếp nhưng Cô im lặng..
Rồi Cô đứng lên, quay vào phòng nhưng đến cửa phòng thì quay lại:
-         Con cho Cô ba tháng nữa, Cô sẽ tìm xem mấy đứa Cháu đứa nào được, ba tháng  đó là thời gian Con dạy nó cách làm việc, Cô biết là khó có đứa nào làm được như Con nhưng Cô thương Con, Cô không ép con đâu.
   Hiếu nằm thao thức đến hơn hai giờ sáng, ..nó lại nhảy lung tung nhiều suynghĩ trong đầu – đó là căn bệnh của nó.
 Ba tháng trôi qua, Anh Tài (người cháu con Anh hai của Cô) vẫn cứ long ngóng, Cô bực lắm..mắng Anh tài:
-         Cô còn phải lo ba cái giấy phơi (Cô làm thầu đề từ hôm đầu năm, có lẽ công việc này hợp hay sao mà Cô phất nhanh, có của ăn của để), Hiếu nó nghĩ chắc Con phá hư đồ Cô hết, cố mà học đi. Nói xong Cô xách xe đi mất.
Anh Tài cũng hiền, Ảnh im lặng tiếp tục làm.
-         Tại Anh chưa quen thôi, trước kia mất hơn nửa năm em mới quen việc đó.
-         Em ở đây thời gian nữa đi, Anh sẽ cố làm việc.
-         Nhưng Cô nói em tháng sáu này nghỉ rồi.
…Vậy mà vẫn kéo dài đến cuối tháng tám…
………………hết phần 4.