Chủ Nhật, 18 tháng 8, 2013

Hồi kí một cuộc đời 23, Chương VI, phần 1

Chương VI, phần 1: Bạo loạn Bố lá…

    Xe chạy chầm chậm qua Cổng,..Hiếu nhìn lại, nó thấy một cảnh vệ lôi cửa đóng vào,.đó chỉ là 4 thanh tầm vông bọc quanh mảnh lưới P40,..họ chỉ làm cho có…
Xe dừng hẳn,..cửa mở..
 “Xuống nhanh” Một vị sĩ quan mang lon trung  úy hét to…Hiếu cùng nhóm đi chung vội ôm đổ nhảy xuống xe. Hiếu chưa kịp quan sát thì có hai Trật tự đi lại..
 -Tất cả xếp hai hàng dọc,.đi thẳng theo tôi – tiếng một thằng trật tự hét to
“thằng này chắc nghĩ tụi này điếc” Thằng đi chung Hiếu khi nãy báo đến Bố lá lầm bầm..
Hiếu Xách hai túi đồ đi vào..nó có thời gian quan sát…
Trại rất rộng (mà sau này Hiếu biết đây chỉ là chổ sinh hoạt, còn nơi làm việc, đồng rẫy,..nữa).. phía trước mặt là một dãy  nhà cấp4  nhưng sạch sẽ, trên nóc có cắm lá cờ đỏ sao vàng, hai bên là hai khoảng trống lớn làm đường đi, trước dãy  nhà là một khoảng sân rất rộng, đủ cho vài nghìn người đứng.
Hiếu phóng tầm mắt ra xa…cứ cách một khoảng trống nó thấy một dãy nhà cấp 4 to đùng và dài (cũng cỡ 6m x 12m đến14m). Sau này Hiếu biết đó là các dãy nhà cho Phạm nhân ngủ nghỉ sau giờ làm việc..và được gọi là Sam.
“Đứng lại” Thằng trật tự khi nãy lại  la to…Hiếu đang mải nhìn nên giật mình, đụng đầu vào thằng đi trước..
-Xin lỗi bạn nhe.
Thằng đi trước Hiếu quay lại định cự, nó nhìn thấy Hiếu nên khựng:
-Không sao, không có gì đâu.
Một nhóm Cán bộ quản giáo bước ra. Viên đại úy mà khi đần gần, Hiếu thấy bảng tên “Thịnh” lên tiếng:
-Các anh tự giác, ai xăm mình bước qua bên trái Tôi, ngồi vào chổ chỉ định, ai không xăm mình qua bên phải…
Hiếu chột dạ…mình sai lần rồi, phải chi đừng xăm mình, mình nghĩ nhóm không xăm mình sẽ được ưu tiên thôi..và nó nghĩ không sai…
Sau khi ổn định chổ, cán bộ Thịnh đứng phát biểu:
Các anh hiện đã là thành viên của trại giam Bố lá, mọi sinh hoạt, học tập và nghỉ ngơi phải tuân thủ theo quy định ở đây. Tôi không cần biết các Anh bên ngoài làm gì, vào đây tấc cả các Anh như nhau, không phân biệt..
“Vậy mà bào xăm mình ngồi riêng” Hiếu tự nhiên nhủ thầm.
…Các Anh có 3 ngày “nghỉ ngơi”, chủ yếu học nội quy trại, các cách thức sinh hoạt, giờ giấc,..sau đó Chúng tôi sẽ bố trí các Anh về các Đội lao động trực tiếp.
Ông ta còn thuyết cả hơn 30 phút, nhưng Hiếu chẳng nhớ gì do nó bận nhìn ngó, quan sát cảnh vật và mọi người..

  ,,..Ở đây trang phục cũng đồng màu nhưng màu xanh nhạt hơn..nó thấy có một số bận trang phục xanh sậm tí ,..nhưng nói chung, nhìn là biết ngay trang phục phạm nhân. ..xa tít các góc rào, cứ cách chừng 500m là có một chòi canh, trên đó luôn có một khẩu AK hoặc CKC ló lên, còn cảnh vệ thì cứ cúi đọc sách, thỉnh thoảng ngước lên nhìn chung quanh, rồi lại đọc,…
  Hàng rào là lưới kẽm gai cuộn tròn có hai lớp, giữa hai lớp chính là lối đi của những cảnh vệ tuần đêm…
“Hiếu quay lại thực tại,..nó thấy một thằng trật tự cao dong dỏng, bận pajama xanh(là loại trang phục dành cho dạng “có số má” ở đây) đến chổ một thằng ở đầu hàng, nó khum xuống hỏi thằng đang ngồi đầu hàng gì đó…thằng kia quay xuống nhìn dáo dác,..và vội và chỉ thẳng vào Hiếu…
Thằng trật tự đến gần Hiếu,..Hiếu không sợ nhưng theo bản năng, nó vội ngồi chồm hổm ngay..
-Mầy là em út Ba giá?
Hiếu thở phào:
-Ừ.
-Tí khi cán bộ bảo lên từng người, mầy để lại 1 giỏ ở đây, Anh sẽ cho thằng ngồi sau không có đồ đạc gì cầm xem như của nó. ..rồi thằng trật tự đổi cách xưng hô:
- Em cứ yên tâm, khi vào Sam xong Anh chuyển cho em, sau này có gì không hiểu cứ hỏi Anh nhe..
-Ừ, em hiểu.
   
   Hiếu cũng từng nghe Anh ba giá kể nhiều, nó biết nếu nó xách hai giỏ thì sẽ bị cán bộ cho là “Đại bàng” Chí hòa,..sẽ bị soi kĩ lắm…
Sau khi được xét người, xét đồ đạc xong, Hiếu cùng nhóm được đưa chung vào một Sam – là Sam cho Tân binh học nội quy…
Anh Thụy(người trật tự giúp nó) là “trật tự Văn hóa”, chuyên hướng dẫn Phạm mới vào học nội quy, không thì làm linh tinh trong hội trường…công việc của trật tự văn hóa sướng nhất. Anh ta dẩn đường cho nhóm mới lên trại,..đến cửa Sam, Hiếu thấy có sẳn một thùng phuy nhựa chứa quần áo..cứ Anh Thụy gọi tên ai là người đó đi đến lấy 1 bộ đồ trại và vào phòng…

Anh Thụy bước vào:
-Các Anh tạm bận đồ này và cứ bước ra cửa phải bận nhé, sau này khi xếp Đội rồi thì được phát hai bộ khác có kí hiệu của Đội..
Hiếu lại quan sát…
  Sam có nền xi măng, dọc hai bên là hai bệ cao hơn nền khoảng 15cm, chính giữa là lối đi rộng h ơn 1m5, có gác gỗ cao qua đầu, như vậy là nhóm ngủ bên trên và nhóm bên dưới, một Sam sắp xếp vậy có thể chứa hơn trăm người..
Là môi trường lao động nên chế độ ăn cũng tốt hơn. Phần cơm là hai chén lỡ (loại chén này cứ hai chén tương đương 4 chén ở Chí hòa., có canh, thức ăn thì tự túc do việc thăm nuôi ở đây cũng thường xuyên,..

   Ba ngày Hiếu và nhóm tân binh chỉ ăn rồi học nội quy, ..đến đêm thứ 3 tụi nó được cho đi xem phim…
Nơi chiếu phim là một Sam không có gác gỗ và rộng hơn Sam phạm nhân ngủ nghỉ nhiều. Thằng Thụy trổ tài cố vấn với Hiếu:
-Theo thông lệ, cứ một tháng được xem phim hai lần, một lần 1h45 phút và một lần hai Sam đi xem, và cứ thế xoay tua..tính ra ở Bố lá có hơn 7nghìn người .
“Anh giao thằng Phúc theo em, nó kinh nghiệm do lão làng, có gì nó sẽ hướng dẫn em” Anh thụy hôm đầu đã dắt một thằng đến nói với Hiếu.
“thằng này có vẻ lanh lẹ” Hiếu nghĩ” “tốt cho mình rồi”…
-Anh Hiếu ơi..
-Gì vậy Phúc?
-Tí xem phim, Anh đừng ngồi gần cửa, cứ đi theo em vào sát bên trong , gần   màn hình nhe.
-Ừ,..
   Hiếu không hỏi gì thêm, nó biết Phúc dặn dò là không sai cho mình – Hiếu tin Anh Thụy đúng khi chọn Phúc theo nó.
   
  "Anh Hiếu ngồi đây đi" -Phúc nắm tay Hiếu và chỉ vào một góc" - em ngồi ngoài"..
 Hiếu ngồi sát màn hình, lưng dựa vách, nhưng nó không quan tâm lắm bộ phim vì tất cả phim đều chọn lọc, nó xem tí là thấy chán,..Hiếu xoay người nhìn qua ô cửa sổ…
Lần đầu tiên sau hai năm, Hiếu được thoải mái tản bộ trên một con đường đúng nghĩa – đường sỏi đỏ. Ở Chí khi làm trật tự cũng được đi nhưng tất cả đều là sàn bê tông hoặc nền xi măng..Cảnh đêm và gió lành lạnh của những ngày đầu năm mới làm biết bao nhiêu kỉ niệm ùa về trong trí nó, Hiếu hít một hơi thật sâu, cố tận hưởng hương gió mát ban đêm nơi vùng đất đỏ này..vậy là đã hai cái tết trong tù…
Hiếu nhớ nhà à?
Tiếng Chị Hạnh ngay sau lưng làm Hiếu giật mình..
-Dạ đâu có, Em ngồi nhìn biển thôi.
-Chà, đa cảm nhỉ..à, khi nào Em nhập học lại?
-Hai tuần nữa Chị ạ, lẽ ra em về rồi, nhưng Chú bảo ở đây làm phụ Chú một tuần, Chú trả tiền cao nên em ở lại..đi biển về em oải lắm rồi, nhưng sẳn dịp ở lại Vũng tàu cho biết cũng vui mà …
Chị Hạnh chính là Vợ Anh Thảo – là Quản lí kho cảng. Hiếu ở lại để phụ lắp vách và lợp lại kho số 23 cho Chú do Chú nhận thầu..
Nhà Anh Thảo ở sát chân Đài liệt sĩ Bãi sau Vũng tàu, Chú xin ảnh cho Hiếu ở ké vì Hiếu chưa có CMND nên không ngủ lại trong kho với Chú được.
Chị Hạnh mến Hiếu lắm, Chị nói Anh Thảo cho Hiếu ăn chung cho vui vì hai vợ chồng không có con cái..Ảnh cũng đồng ý,..
Anh thảo là người đa tài nhưng chỉ có cái tội là nhậu nhiều..- Chị Hạnh vừa lặt rau vừa nói..
-Sao Chị không để đó sáng làm.
-Mai Chị đi về bên Mẹ thăm bệnh, sáng nấu sớm để ảnh ăn đi làm.
-Em thấy Anh Thào có cây đàn…
-Ừ, ảnh hay đàn, hát cũng hay lắm..
-Em mượn tí được không Chị?
Hiếu rải dây,..âm thanh của 6 dây kim loại thánh thót trong đêm đồi cao, tiếng đàn réo rắt xuyên đêm..
…Anh chỉ là người điên, trong vườn hoa tình ái,…
Chị Hạnh dừng tay, ngồi nhìn ra Biển. Từ trên đồi nhìn ra rất xa, cuối tầm mắt vẫn thấy lóng lánh ánh bạc khi Biển tung sóng…Chị bất giác thở dài..
“Thằng bé này có giọng hát buồn quá” -Chị nhìn Hiếu với ánh mắt pha chút thương cảm,..

  Rầm…

  Tếng động làm hiếu bừng tỉnh, nó quay lại…
       Một cảnh hỗn loạn trước mắt nó, hình như là hai nhóm đang thanh toán nhau..
Một bàn tay vịn vai Hiếu và chồm ra trước – Hiếu chưa kịp phản xạ gì..nhưng rồi Hiếu nhận ra thằng Phúc..Phúc chồm ra ngồi chắn trước Hiếu như che cho Hiếu mặc dù tướng nó nhỏ xíu như cây tăm , đúng là ân nghĩa giang hồ thì có gì đó rất đặc biệt, kiểu như Anh cho tôi 1, tôi trả Anh 3 vậy...Thằng Phúc chính là đệ tử Anh  Thụy – một dạng được “cứu mạng” nên Hiếu tin là nếu có ai đó tấn công mình, thằng Phúc sẽ lấy mạng đỡ..nhưng thói đời nhiều lúc kì cục – sau này lại là chính Hiếu chăm sóc cho thằng Phúc, và cũng chính Hiếu là người cùng hai chiến hữu chôn cất Phúc ở K7 khi Phúc tử nạn trên đó..(chuyện này sẽ nói sau,..)

   Hai nhóm gần như là hơn 2 phần 3 số người đi xem phim đang đánh nhau, Hiếu tuy cũng bạo dạn nhưng nhìn cảnh đó nó cũng thấy lạnh người… “Vậy là thằng Phúc biết trước nhưng dấu mình” -Hiếu tự nhiên thấy khó chịu khi không biết trước việc mà lính mình biết…
Tiếng Phúc khẽ nói:
-Anh cứ ngồi im, kệ họ, cán bộ không vào đâu, xong họ mới vào.Anh đừng giận em, tại luât giang hồ thôi, em hkông thể cho Anh biết vì không dính dáng gì Anh.
Bốn đèn pha trong phòng được bật sáng, rồi một tiếng súng chỉ thiên…
Hiếu nhìn thấy hơn chục người bê bết máu đang ngồi xổm, hai tay chấp sau ót..
Tất cả lập tức được nhóm cảnh vệ (đây là nhóm Bộ đội mới nhập ngũ) dẫn giải họ vào Biệt giam..nói về Biệt giam Trại Bố lá, Hiếu cũng “vinh dự” một lần ngồi..và đó là một ác mộng thật sự, gấp 10 lần Chí Hòa…

Hết phần 1…

Thứ Sáu, 9 tháng 8, 2013

Hồi kí một cuộc đời 22, Chương V, Phần 6: Trả ân tình mang họa.




Chương V, phần 6: Trả ân tình mang họa.
“Em đừng suy nghĩ nhiều” Châu ngồi, dùng khăn lau thùng đàn “Em đâu có lỗi trong chuyện này”..
Hiếu vẫn nằm gác tay lên trán, chẳng buồn nói…
Châu cầm cây đàn để trên bụng Hiếu:
-Còn hơn tháng nữa Anh về rồi, Anh mua luôn cây đàn này của tụi nó để tặng em đó.
Hiểu uể oải ngồi dậy…
-Em cảm ơn Anh, ..
-Anh nghe cán bộ Hương nói Hoa tuần sau đi Bố lá rồi…
Châu chợt im bặt, ..cán bộ Hương đang đứng ngay cửa khi nào nó không biết…
Hiếu thì vô tư nói vì nó đang ngồi quay lưng ra cửa..
-Hoa cũng còn hơn 9 tháng, chắc cũng không đến nỗi vất vả, Em chỉ buồn là Hoa không phải vì bản thân mà vi phạm, cũng vì Chú của cô ấy, người sống vì người khác đúng là họa đầy phúc vơi…
Châu sợ Hiếu nói nữa sẽ vô tình nói điều khó nghe, anh em cũng gần nhau lâu, Châu hiểu tính Hiếu phần nào..nó đứng dậy, nắm tay Hiếu..
-Thôi, mình xuống đánh bóng chuyền đi Hiếu, rồi đi tắm..
Cán bộ Hương dùng chùm chìa khóa gõ vào cánh cửa sắt làm Hiếu giật mình:
-Anh Hiếu di kiểm tra với Tôi 1 vòng…
Châu lẳng lặng đi xuống gác, ..
Cả hai người đi kiểm tra gần hết 3 gác, qua cả khu đặc biệt, kẻ trước người sau, không ai nói tiếng nào…cảm giác ngột ngạt làm Hiếu khó chịu..
“Em đừng trách Anh” vừa vòng qua góc thang nơi khuất, Hiếu nắm tay Hương lại “Anh chỉ trả ơn chị Hoa thôi”.
Hương có lẽ dồn nén sự tức giận và bức xúc qua nay, cô dùng hết sức vả vào mặt Hiếu… “bốp”…rồi dựa lưng vào tường khóc tấm tức.
Hiếu bất ngờ, tuy có thể tránh  được,..nhưng nó vẫn đứng bất động cho Hương đánh nó.
-Anh thật sự biết làm vậy là vi phạm, nhưng nếu không giúp chị Hoa, Anh áy náy lắm..
“Em ghét Anh, ghét Anh lắm” Hương vừa nói vừa dùng hai tay đánh vào ngực Hiếu, rồi có lẽ không còn sức lực, Cô gục vào người Hiếu.
-Mai em chuyển công tác rồi Anh có biết không? Và Anh có biết em sẽ buồn lắm không?
Hiếu ngỡ ngàng…
-Ba và Chú muốn em làm chổ tốt từ lâu, họ nhân cơ hội này muốn em đi, vì giúp Anh thoát nạn, Em chấp nhận đó Anh ơi…Hương lại khóc.
-Em sẽ khó mà gặp được Anh vì em qua Tân bình làm việc,..sau  này về Anh có tìm Em không?
Hiếu im lặng, nó đã suy nghĩ đêm qua, biết rằng giữa nó và Hương có một khoảng cách rất lớn, tình cảm của Hương không thể khỏa lấp khoảng cách đó ..Một Đảng viên tương lai – một thằng tù tội, có tiền án..nhưng mình mà nói ra thì tàn nhẫn quá. Hiếu cứ bập bẹ như đứa trẻ…
-Anh,..Anh nhớ, Anh sẽ tìm em…
Hương choàng tay ôm cổ nó mà hôn..
-Anh hứa đó nhe, em đọc địa chỉ chổ làm, Anh nhớ chứ đừng ghi, nếu có đổi chổ em sẽ tìm cách liên lạc với Anh, em biết địa chỉ nhà Anh…
…Một kỉ niệm đẹp trước khi chia tay, và trong niềm đam mê,..cả hai đâu biết – đây là lần gặp cuối cùng của họ…
-Hiếu…
Chị trật tự mới thay thế vị trí của Hoa gọi nhỏ Hiếu khi nó đang rửa xe cho cán bộ cạnh hồ nước.
-Dạ.
-Hoa nhắn Chị, nói em nếu được, nay hoặc mai tìm cách ghé biệt giam Hoa có vài lời muốn nói.
Hiếu im lặng…lên khu biệt giam nữ rất nguy hiểm,..các khu biệt giam Nam có hai lối đi, nếu cán bộ lên thang này, mình có thể vòng lên gác trên, đi nhanh theo hành lang qua thang kia xuống vẫn tránh được, còn biệt giam nữ chỉ có một lối thoát, cán bộ mà lên là xem như xong, bít cửa ra.
-Em có nghe Chị nói không?
-Dạ có, Chị nhắn dùm Hoa em không hứa, nếu được Em sẽ gặp ngay khi có dịp, trước khi Hoa đi trường.
Chiều đó Hiếu lấy cớ nhức đầu nên không theo Anh Châu chơi bóng, nó lấy ghế bố ra ngồi hành lang..
Cán bộ Châu lên rủ nó đi tuần..Hiếu vui vẻ ra mặt.  “cán bộ Châu trực, may quá, mình có cơ hội rồi” Hiếu nghĩ..
Sau khi tuần xong, cán Bộ Châu đưa Hiếu tờ báo:
Anh ngồi đây chơi, Tôi ra căn tin mua thuốc…Hiếu hiểu ý, nó vội móc ra 5 nghìn:
-Cán bộ mua dùm em gói thuốc luôn nhe, dư cán bộ mua gì thì mua.
Đó là cách  nó đưa tiền cán bộ mua thuốc khéo léo, vì gói thuốc có 1nghìn hai trăm thôi…
Hiếu chợt nhớ, vội quay ra định hỏi ..cán bộ Châu đã xuống giữa thang nên nó im  luôn, và đó là sai lầm của nó, nếu nó hỏi, có khi nó sẽ cân nhắc lại…
Hiếu chờ thêm 5 phút, sau đó nó cầm theo một bịch chà bông, 1 bịch bông gòn, một tờ báo, 1 bịch kẹo,..mấy thứ này nó đã chuẩn bị sẳn từ trưa,..vội chạy lên gác 4,đến khu vực biệt giam nữ..
“Hoa ơi” Hiếu vừa gõ nhẹ cánh cửa vừa gọi..
Hoa nghe rồi, Hoa mong gặp Hiếu lắm…
Hiếu bật chốt ô gió nhìn vào,nó thấy có hai Nữ,Hoa đứng dậy,..Hiếu ngượng ngùng vì trên người Hoa chỉ bận đồ lót..có lẽ Hoa cố ý đứng nhanh để che cho cô kia…
-Có gì mà ngại – Hoa nói, nóng quá Hiếu à, phải vậy thôi…
Hai người trao đổi qua lại,..Hiếu vừa nói vừa đưa từ từ từng  món qua ô gió cho Hoa, .
Chợt có tiếng chìa khóa lẻng xẻng, Hiếu giật mình quay lại…không kịp rồi.
Cán bộ Đông đứng lù lù trước mặt nó…
Tiếng chân  người, tiếng nồi khua làm Hiếu tỉnh giấc,..rồi tiếng khóa lách cách mở..
-Anh Hiếu, phòng 8 gửi quà cho Anh..
Hiếu chẳng thèm quan tâm, nó nằm im.
-Anh Hiếu.
-Nghe rồi, để đó đi, cám ơn em, gửi lời cám ơn P.8 dùm Anh…
…Hiếu giận mình vô ý, phải chi  hỏi cán bộ Châu, biết cán bộ Đông trực nó sẽ không đi..vì đó là cán bộ nó ghét nhất và chính ông ấy cũng ghét nó nhất, trước nhờ Hương và cán bộ Châu bênh vực nên mới ổn, nó luôn bị cán bộ Đông bắt chẹt….
Sau khi lập biên bản, Hiếu lập tức bị đưa ngay vào biệt giam, lệnh cùm 14 ngày..cũng may nó xưa nay đối xử tốt với bạn tù nên các phòng luôn thay phiên nhau tiếp tế cho nó, và nhờ Anh Châu cũng sắp mãn hạn tù, cán bộ cho thoải mái đi mọi nơi nên ảnh giúp nó rất nhiều…có hôm còn xách cả bình 5lít nước và cho nó “tắm”.
Hiếu nằm biệt giam 7 ngày, đến ngày thứ 8, Anh Châu lên nói nó:
-Mai có đợt đi Bố, khả năng Em đi vì thường họ bốc thành phần kỉ luật, cộm cán trước…
“anh có chuẩn bị cho em giỏ đồ, thức ăn, quần áo,..khi nào đi Anh xách ra cho em” Anh Châu đốt điếu thuốc đưa Hiếu.
-Anh Châu à, Em không hối hận khi làm việc này, Em vì trả ơn Hoa…
-Anh biết, Em có nghĩa khí lắm, tính cách này của em sau này ở môi trường Lao động sẽ giúp ích cho em đó.
Anh Châu quay xuống, rồi chợt nhớ, quay lại nói nó:
-Hôm qua cán bộ Hương có ghé, cán bộ đã biết em biệt giam nên ghé, bận sơvin và theo cán bộ Thuận lên, Anh có nói chuyện riêng một tí, cán bộ xin Anh cây đàn anh đã tặng em, vì không gặp em được, Anh thay em tặng cán bộ cây đàn rồi…
-Ừ, cũng tốt, ..cũng tốt..Hiếu vừa ngồi xuống vừa  lẩm bẩm như người điên…
Với nó, thời gian bên Hương xem như quãng thời gian nó trên mây, cưỡi gió,..
“đời là thế” Hiếu lại thở dài…nó nhẩm tính..mình ở cũng được gần 27 tháng rồi nếu không giảm án (mà chắc khó vì mình dính trong hồ sơ 3 lệnh biệt giam rồi). Vậy 21 tháng nữa,…còn xa quá..Hiếu lại thở dài.
Không sai, sáng hôm sau đích thân Anh Châu theo cán  bộ lên xả cùm cho nó..cán bộ Dũng đứng đọc biên bản vi phạm và lệnh chuyển “công tác” cho Hiếu…
Đi chung đợt với Hiếu khoảng 35,36 người, tất cả được đẩy lên xe cam nhông có khung chắn bảo vệ.. , lúc này Anh Châu mới đưa nó hai túi đồ và nói:
Hôm qua Anh dấu em một việc, ..chiều hôm em bị cùm, sáng hôm sau Mẹ Em có vào thăm nuôi, Anh nhìn Mẹ em lủi thủi xách giỏ đồ quay ra, Anh muốn rơi nươc mắt. Em hãy cố cải tạo tốt, đừng để Mẹ vất vả như vậy nữa nhe em…
Hiếu nghe rồi nó như bị ù tai,..sao không sớm, không muộn hơn nhiều, sao rơi đúng cách chỉ một đêm vậy? có khi được gặp Mẹ, mình sẽ cân nhác khi có ý làm gì sai qui định trong này,..nhưng thôi, số phận mà, và mình cũng không hối tiếc, chỉ buồn là làm Mẹ vất vả…
Ngồi dựa thành xe suốt quãng đường, nó cứ nghĩ và tưởng tượng cảnh Mẹ nó vào bệnh viện,..rồi qua phòng tài vụ lấy tiền khi tay phải  cầm tờ giấy xác nhận hiến máu, tay trái cầm bịt nilon có một hộp sữa bò,..rồi Mẹ về, ghé chợ mua đồ cho nó, xong về nhà soạn ra và sắp xếp, lấy thêm ít đồ Bà dành dụm sẳn,..Mẹ sẽ nói thế này khi soạn đồ :bao nhiêu đây đâu đủ cho nó ăn vài tháng, nhưng chỉ có vậy  thôi, biết làm sao,..phải chọn thứ nào để lâu mà không hư để nó còn để dành ăn dần…vâng, con sẽ để dành ăn dần, và cứ cắn một miếng thức ăn hay bánh, trái Mẹ đem vào, con sẽ cảm nhận được một lần Mẹ vất vả vì con…
Bỗng xe giảm tốc,…và ngoặt vào một con đường nhỏ, Hiếu giật mình tỉnh lại, nó nhìn ra…
Con đường đất đỏ chạy dài, hai bên là đất trống hoang vu, đường tuy hẹp nhưng rất thẳng, xe lao băng băng,..Nó chăm chú nhìn về phía xa xa, nơi bụi tung mịch mù, chỉ một màu đỏ loang loáng bay lên không trung…
Xe chạy chậm lại,..rồi dừng hẳn, do khuất tầm nhìn phía trước, nó không thấy và không  biết điều gì đang đợi nó..
“Đến Bố lá rồi” tiếng một thằng ngồi đối diện nói nói…

Hết phần 6…