Thứ Sáu, 26 tháng 7, 2013

Hồi kí một cuộc đời 17, Chương V, Phần 1: Cửa ái tình khó thoát.




Chương V, phần 1: Cửa ái tình - khó thoát.

 Lại nói về Hương…đây là những gì Hương đã tâm sự với Hiếu trong khoảng thời gian nó ở Biệt giam.
  -Từ khi Mẹ mất, em chỉ lo học và chăm sóc việc nhà, Ba vì nhớ Mẹ nên sức khỏe giảm rõ rệt,. rồi Em cũng tốt nghiệp Trường Cảnh sát ND với lon chuẩn úy. Em quyết tâm làm việc để lo cho Ba vì cũng vừa lúc Ba nghỉ hưu.
  Một năm nay em vừa đi làm vừa học bổ túc Chính trị, em phấn đấu để kết nạp Đảng và tình nguyện vào làm việc ở đây vì thời gian rảnh nhiều hơn, em có thời gian để học..

  Hiếu nhíu mày “Đảng viên?” nhưng nó kịp kềm lại…
 - Em không hiểu sao,..lần đầu gặp Anh, em đã có một ấn tượng mà đến giờ này em vẫn không cảm nhận hết nơi Anh, em bây giờ chỉ mong Anh đứng vững và tiếp tục đi lên sau khi mãn hạn tù…
Sẽ không thể rồi, mình có tiền án, cô ấy Đảng viên – Hiếu bần thần.
Dường như hiểu được tâm trạng người con trai, Hương cũng im lặng..
-              --Thôi, Em về bàn trực đây, Anh ngủ đi Anh,..em chỉ nói Anh một câu:
Tình cảm là một lực đẩy khó mà biết mức giới hạn, khi yêu em có thể làm mọi thứ dù là việc chưa đúng chỉ để người em thương yêu được như ý em.
...
Hiếu ngồi dựa vách, nó vân vê điếu thuốc,..bật lên ánh lửa lập lòe…hồi ức ùa về..
…Ánh diêm vừa tắt, Sương chợt theo phản xạ, nép vào lòng Hiếu.
-           -   Mai Hiếu đi rồi, biết khi nào mình gặp lại đây, Sương buồn, rất buồn,..trong lớp Sương chỉ có Hiếu là Bạn nam và Sương rất quý sự siêng năng, chăm chỉ của Hiếu,…
-             -  Sương đừng nói nữa, cứ sống cho ngày mai,..
Hiếu chợt im lặng, nó chua chát nghĩ thầm.. “có khi ngày mình về, Sương đã có vài đứa con”.
    Rồi không biết do dục vọng hay do cảm xúc(có khi cả hai)..Hiếu choàng tay qua người Sương, nó cuối xuống…Chỉ còn hai đứa với trời đêm, ..thời gian cứ trôi, không biết trong giấc mộng hay trong niềm hoan lạc,..Sương gọi tên nó…
    Hiếu giật mình, tàn que diêm cháy hết liếm vào ngón tay nó,.Nó thở dài, vứt hộp diêm vào góc cửa rồi nằm xuống, tiếng cùm nơi chân nó khua lẻng xẻng, nó gác tay lên trán và trằn trọc…cách đó không xa, Hương cũng ngồi ghế gổ bàn làm việc, tay cầm cây đèn pin,..
...cứ xoay xoay đèn, khi nãy Hương cố kềm không nói cho Hiếu biết – hai hôm nữa có chuyến đi Trường và Hiếu có tên đi Bố lá. Cứ định nói thì cổ nghẹn lại, theo quy định dù đang biệt giam mà có tên trong danh sách đi lao động vẫn phải đi ....cạch, Hương vuột tay rớt cây đèn pin làm Cô bừng tỉnh. Một ý nghĩ chợt hiện ra, Hương vui vẻ trở lại ngay và đứng lên đi tuần, Hương cố tránh đến biệt giam nơi Hiếu đang ngủ vì sợ làm Anh thức giấc,..đi ngang qua Hương dừng lại rất lâu, cố nghe ngóng xem Hiếu ngủ chưa,..
Hương ghé chợ Chí hòa mua một bịch bún đỏ cho Ba, Cô không quên ghé qua tiệm thuốc mua cho Ông một chai dầu xanh, ..
…Ba à.
-              - Gì vậy con?
-              - Con có việc muốn nhờ Ba giúp.
Ông Hùng ngước lên, bỏ tờ báo lên bàn..”Con gái mà hỏi nhờ mình chắc chắn là quan trọng, nó hiếm khi vậy lắm”
-              - Con cứ nói, được Ba giúp con ngay.
-              - Con tối qua có xem lại danh sách Phạm nhân làm lao động ở Khu BC, có 2 Phạm nhân có thể sẽ được đặc xá dịp tết nầy, vậy sẽ cần bổ sung hai phạm nhân mới..
-              - ừ, Ba tuy nghỉ hưu nhưng tình hình Ba còn nắm rõ, đúng là như con nói.
-              - Theo lệ Trưởng khu sẽ quyết chọn phạm nhân ra lao đông khu, con muốn nhờ Ba nói Chú trưởng khu nhận dùm con một người…
-             -  Là ai? Bạn con à? – Ông Hùng ngạc nhiên..
-             -  Dạ,..
Ông Hùng ngửa người ra sau… “Việc này không khó”, nhưng ai vậy ta?
-                 -  Anh ta là bạn thế nào với con? Và quan trọng là họ có xứng đáng ở lại lao động tại khu không?
-              - Ba tin con đi, con nhìn không sai, Anh ấy là người tốt, không phải giang hồ, vào đây là do có sự cố.
-              - Ba tin con gái, nhưng nếu sau này Anh ta có làm gì sai, con lãnh đủ đó..
-              - Dạ, con biết mà, con xin Ba giúp con lần này đi Ba…
“Ba không giúp mà yên với con sao?, con sẽ buồn có khi cả tháng, Ba hiểu con mà” – Ông Hùng xoa dầu vào hai thái dương.
Hương nhanh nhảu bước đến, Cô vén áo Ông lên và xoa dầu cho Ông…Ông Hùng mắng yêu:
-              -  Con ngoan lắm, nhưng Ba giúp con không phải do con xoa dầu cho Ba đâu nhe.vì Ba tin con gái của Ba không nhìn lầm.
-              - Dạ,..Hương bẽn lẽn…Mắt con là của Ba ban cho mà..hi.
Sự hồi hộp, rồi vui vẻ của con gái không qua mắt ông Hùng, Ông tự nhiên thấy lo cho con mình…
     Chiều đó khi Hương vào ca, Ông Hùng lững thững đi bộ qua nhà Chú Hiếu – Trung tá trưởng khu BC,..đó là người bạn kháng chiến của ông, nói chính xác là lính trong đơn vị của ông – khi đó Ông là Đại đội trưởng.
Anh Hiếu có vật cấm gì đưa Hoa giữ, có thể mai xét phòng vì sáng ngày kia có đợt chuyển Phạm đi lao động – Hoa từ từ múc cơm ra chén nhựa cho Hiếu, khẽ nói.
-              - Chỉ có bao diêm này..Hiếu vòng tay sau lưng lấy ra.
-              - Đưa Hoa cất, xét xong Hoa đưa lại cho.
-           -    Sẳn giữ dùm Hiếu bao thuốc nhe..
-              - Ừ.
   Hoa đứng lên cùng lúc bỏ bao thuốc và diêm vào cái xô nhựa, úp lên mấy cái chén che lại…

   Mình có lẽ sẽ đi trường đợt này..Hiếu nghĩ – hôm nay gác Anh Ba xuống tắm, phải dặn tụi nó chuẩn bị dùm ít dồ…
  Theo như Anh ba nói nó, án nó 90% đi Bố lá, Z30D (Hàm tân) chỉ nhận án nặng, K7 (Suối máu) thì hầu hết là chứa Đại bàng và án kỉ luật, án chồng(án chồng là có án lại gây án trong trại giam hoặc các trường khác, sẽ bị đưa về đó nếu tội không đủ yếu tố cho ra tòa). Mình cũng nghe chứ có biết mặt mũi Bố lá làm sao đâu? – Hiếu tư lự - kệ, cứ theo gió thôi.
Anh Hưng..- Hiếu khẽ gọi.
Hưng nghe nhưng giả bộ ngó lơ vì cán bộ đứng sát Anh ấy, Hiếu thấy vậy cũng im lặng…lát sau cán bộ đi lên trước chuẩn bị cho nhóm phòng nó lên gác, Anh Hưng mới xẹt qua – gì em?
-              - Anh nói tụi nó chuẩn bị dùm em, có lẽ mốt em đi Trường.
-              - Ừ, Anh biết rồi…khi nào lên phòng mình gặp, Anh có gửi cho em bịt chà bông (Anh biết món khoái khẩu của em đó, hi) và gói thuốc, tí xếp hàng tụi nó sẽ “xe”…
    Khi xếp hàng, do đông nên hàng xếp kéo dài ngang qua cửa biệt giam Hiếu đang ngồi,..thằng trực sinh phòng lẹ làng lấy trong xô ra hai bịt, nó nhét nhanh vào ô cửa trong khi một thằng phía trước che chắn…
-
    Hôm nay là ngày đi Trường, sáng sớm cả khu đã xôn xao – ngày đi trường chính là ngày nhộn nhịp và tất bật nhất của Phạm nhân,. bên khu FG cũng vậy do Khu FG là khu có số Phạm đi lao động đông nhất vì là khu thành án..Hiếu cũng chuẩn bị - nói chuẩn bị cho xôm chứ có gì trong biệt giam đâu, chỉ duy nhất bộ đồ nó đang mặc và 1 cái chén nhựa, 1 ca nhựa,..Hiếu quan sát và vứt bỏ những thứ linh tinh vào bọc, những vỏ bao thuốc hay bịt nhựa – tí mình nhờ Hoa “thủ tiêu” dùm.

   Đúng 6h, Hiếu nhìn qua khe cửa,..chếch bên trái, bên kia “Thanh kiếm” là khu FG, ..một lực lượng Cán bộ và cảnh vệ mang theo súng AK, roi điện,..lên gác, đến từng phòng gọi tên..khi gọi xong, họ quay lại phòng đầu tiên mở cửa, cứ Phạm nhân ra là phải ngồi hai hàng sát song sắt, bất cứ ai đứng lên mà không xin phép thì ăn dùi cui, roi điện ngay…
Sau khi Phạm nhân thành án ra hết, cả nhóm được dẫn xuống lầu…đi sau cùng là hai cảnh vệ mang AK kè kè…

   Hiếu thụt đầu vào, tâm trí nó bắt đầu hoang mang…đồng ý là Anh ba có gửi gấm, nhưng đã đi trường thì lại là môi trường khác, khác xa nơi này, và ai biết được điều gì sẽ xãy ra? Hiếu chợt nhớ đến Anh Hải đen,..nơi ống quyển chân trái Ảnh có xăm một câu: “Ngày sau sẽ ra sao?”…Nhưng nó lại nhớ thêm cũng một câu khác nơi vai Anh Năm lửa.. “If tomorrow com” – nếu còn có ngày mai.
   Anh Năm Lửa là một tay “Giag hồ trí thức”, Ảnh là Kĩ sư máy(chuyên ngành hàng không), nhờ Ảnh mà Hiếu biết đến tác Phầm “If tomorrow com” – một tác phẩm nó từng xem trước kia nhưng không thấm nhuần, chỉ khi nghe Ảnh phân tích, và sau này ra đời có dịp xem lại tác phẩm – Hiếu mới tâm đắc câu đó.
9h sáng,..rồi 10h,…vẫn không ai xuống gọi nó..hay họ quên? – Hiếu nghĩ.
Chợt hiếu nghe tiếng kẻng báo đến giờ ăn trưa, nó mới thở phào…không có tên mình đợt này, vậy là ở Chí một tuần nữa,..
..
Anh Hiếu ơi..
     Hiếu đứng bật dậy, vội vã chụp cái áo trại che vội lên người. Do trời nóng nó cởi đồ hết cho mát, nó cũng không nghĩ hôm nay Hương trực do Hương mới trực tối kia rồi…“không biết cô ấy có thấy không ” Hiếu lầm bầm trách mình vô ý…sau này Hiếu biết Hương đã nhìn thấy hết cơ thể nó…
Hương mắc cỡ,.vội quay mặt ra, rồi Hương cũng quay lại..
-              -   Anh ơi, Hương đã xin cho Anh ở lại lao động tại Khu, Hương nhờ Ba và bảo lãnh cho Anh đó.
Hiếu nghĩ”hèn chi”
-              -  Hương làm vậy ảnh hưởng lớn lắm đó.
-             -   Không sao, chỉ cần Anh hứa với Hương, Anh không được gây ra lỗi lầm trong quá trình làm lao động ở đây nhe?
-         Ừ, Anh hứa với Hương…
Nhưng ai biết được tương lai? Dù đã cố gắng và thật cố gắng, sau này Hiếu cũng phụ lòng Hương, cũng không phải do Hiếu cố ý, nhưng đúng là bể ái tình là cửa ải khó thoát,… vì lẽ đó Hương đã xin chuyển công tác…

Hết phần 1…

Thứ Năm, 25 tháng 7, 2013

Hồi kí một cuộc đời 16, phần 5, Chương IV.


..Phần 5, chương IV
Anh ở đây đến thứ ba sẽ qua khu FG  chờ lệnh đi lao động – Hương nói  mà cứ cúi mặt, cô biết sẽ xa người bạn này và ngày gặp lại sẽ khó lắm…
-                     - Ừ, Tôi biết, cảm ơn cán bộ.
Hiếu tư lự: sao tự dưng mình cũng thấy luyến tiếc, cuộc vui phải tàn, nhưng với Cô cán bộ này, mình cũng có cảm tình,..không khắt khe như cán bộ khác và giúp mình nhiều.
-               -   Thôi, Hương chào Anh, do tối thứ hai Hương trực nên sáng thứ ba Hương nghỉ - sẽ không “tiễn” Anh được, tối thứ tư Hương sẽ qua khu FG gởi anh ít đồ để đi trường.
-               -  Cán bộ đừng và không cần vậy, sẽ không tốt cho cán bộ đâu, nếu còn cơ hội, tôi hứa sẽ tìm gặp cán bộ khi Tôi tự do…tôi mang ơn cán bộ nhiều lắm.
-                  - Anh Hiếu này…
-            -   Cán bộ cứ nói.
-              - Anh có thể đừng xưng hô “cán bộ” được không?, khi chỉ có hai người?
      Hiếu biết cô cán bộ có tình cảm với nó, biết nhưng mơ hồ,..Anh ba giá là người từng trải, Ảnh nói Cán bộ Hương thương em đó, nhìn cách cư xử, lo lắng cho em là hiểu. Hôm em ra tắm, Anh tình cờ nhìn lên lầu thấy cán bộ Hương cứ nhìn em suốt.
Hiếu không nỡ xóa đi tình cảm này: cũng đâu mất mát gì, vả lại cô ấy tốt với mình mà…
-              - Ừ, thì không gọi “cán bộ”, vậy gọi tên nhe?
Hương rạng ngời :
-               -   ừ, Anh cứ gọi tên hay em cũng được, đừng gọi cán bộ…
…Anh ngủ đi,..Hương vô tình chạm vào tay Hiếu khi thả tay khỏi song sắt nhưng cố ý nắm luôn tay Hiếu…lại một cảm giác thoải mái và ấm áp lan tỏa cho cả hai người…
--
   Sáng nay chủ nhật nên cả phòng sau khi điểm danh thì hầu hết ngủ tiếp,..nhưng tự nhiên đang tập thể dục, Anh ba hứng chí chia phe “cân đài”, Hiếu không hứng thú mấy trò này, nó từng nói Anh ba:
-              - Em biết Anh chủ yếu là vui, nhưng em thấy nguy hiểm quá, trong này sức đề kháng và khả năng cấp cứu khi có sự cố rất thấp.
-             -  Em đừng lo, Anh làm trọng tài, thấy có gi Anh dừng họ ngay mà.
-             -  Em lo thôi, có gì Anh mệt lắm…
…và lời Nó nói hôm nay đã xãy ra, nhưng theo chiều hướng khác…
“Đến thằng Thông và Huy” – Anh ba giá vừa miệng nói tay chỉ hai thằng đang ngồi dựa vách.
Hiếu cũng ngồi sát cửa xem, nó quan sát thấy thằng Thông có vẻ khỏe và lanh lẹ, “chắc Huy mệt” Hiếu nghĩ…
       Chỉ mới xáp vào nhau, thằng Thông đã đá thằng Huy bật ngược ra sau,nó mất thăng bằng, té đập ót xuống nền xi măng,.. Anh Ba vội chạy đến chặn Thông lại nhưng thằng Huy có lẽ bị đá trúng ngực khi đang hít vào hay sao nên khá nặng.
Em gọi cấp cứu đi Hiếu – Anh Ba hốt hoảng quay sang Hiếu.
…Báo cáo cán Bộ, Phòng 15 khu BC có người bệnh, xin cấp cứu…Báo cáo cán bộ…
      Hiếu hét to 4,5 lần nhưng chẳng nghe tiếng chân hay tiếng khóa lách cánh như mọi khi. Nó quay lại sơ cứu cho Huy, kê đầu Huy lên đầu gối nó và dùng tay xoa, ép ngực Huy. Có một thằng đem đến cái gối, Hiếu vội đặt nhẹ Huy xuống, nó nhìn qua Anh Ba,..ảnh ngồi dựa tường có vẻ lo lắng.
Em đá cửa nghe Anh ba? – Hiếu hỏi – nếu không kịp em thấy nguy đó.
-               -       ừ, ..
     Hiếu bước đến cửa, nó dùng chân đá mạnh vào cách cửa sắt, sau một loạt vài cú đá là có một thằng gọi cấp cứu,..Anh ba cũng đứng dậy, ảnh đẩy vai Hiếu ra và cũng đá cửa…có hai Cán bộ đi lên…
    Sau khi đưa Huy đi cấp cứu ở bệnh xá trại giam chừng 30 phút, hai cán bộ trực khi nãy lên hỏi lí do…Thông đứng lên nó: Dạ cán bộ, là em đánh nó,..
-                                   -  sao mầy đánh?
-                                 -  Dạ tại có xích mích cá nhân..
Đó là một cách xử xự đúng kiểu giang hồ, đã làm thì nhận và ôm hết cho đàn Anh.
Cán bộ trực trưởng ca hôm nay là cán bộ Dũng, ông ta thừa biết là cân đài và biết rõ có Ba giá nhưng cũng đành im,..có lẽ muốn truy cho rõ và triệt bớt Đại bàng, cán bộ Dũng cho cách li Thông điều tra.
-                      -    Mầy bận áo vào, qua phòng kỉ luật, mai tiếp tục làm việc.
-                     -    Dạ..
     Phòng kỉ luật khu BC là phòng 9, cách phòng  15 một cánh cửa.
Rồi mọi việc cũng tạm ổn, Hiếu tắm xong nó cùng Anh Ba ngồi ăn tối,..đang cầm chén cơm nó giật mình khi nghe văng vẳng…Báo cáo cán bộ, phòng 9 khu C có người bất tỉnh xin cấp cứu – tiếng báo cáo này đã ám ảnh hiếu cả quá trình cải tạo…
     Cán bộ lại chạy lên..và xôn xao bên phòng 9 khá lâu… Hiếu có linh cảm không tốt cho Thông, và quả không sai, khi thằng trật tự đi ngang, Anh Ba hỏi nó:
-                             -  Ai vậy mầy?
-                             -   Dạ, Anh Thông.
-                            -   Cái gì? Nó có sao không? Sao không đưa nó đi cấp cứu?
-                             -   Ảnh chết rồi Anh ạ
Ba giá sững sờ…
  Sau này Hiếu biết được thằng Huy là cháu vợ trưởng phòng 9, khi đưa nó ngang qua cấp cứu phải ngang qua phòng 9,..thằng đó thấy, khi Thông bị đưa vào nó biết ngay, nó đã cho sinh hoạt và…
-           Trời ơi, Anh tệ quá –Ba giá nằm gác tay than thở,.
-                    -  Anh đâu có lỗi khi Thông bị vậy.
-                    -    Anh có, Anh có,…lẽ ra lúc đó Anh nhắn tụi P9 nó là em út Anh, có thể Long(tên thằng trưởng phòng) sẽ nương tay .
-                     -   Lỡ rồi biết sao…em nghĩ em và Anh chắc đi kỉ luật, nặng có khi bị liên lụy nếu Huy nó không tỉnh.
       
     May cho Hiếu và Ba giá, Huy sáng hôm sau được về phòng, nhưng Ba giá và Hiếu bị đưa đi kỉ luật tội để xãy ra ẩu đả và đá cửa. Thằng  Long và hai đàn em bị cách li, chuyển qua phòng đặc biệt chờ ra tòa xét xử vụ đánh chết Thông…có lẽ rất nặng, trước đây cũng có vụ như vậy, đầu vụ bị xử thêm 15 năm tù giam.
   Ba giá dính tiếp 15 ngày cùm do tái phạm nghiêm trọng và là thành phẩn cộm cán. Hiếu  nhẹ hơn do Anh ba hầu như nhận hết, nó chỉ bị ghép tội đá cửa theo lệnh Anh ba, dính 5 ngày cùm.
   Kỉ luật phân ra hai loại, một là bị cùm hai chân ban đêm từ 5h30 đến 6h sáng, ban ngày bỏ bớt 1 cùm, hai là cùm 24/24 cả hai chân.
  Cùm hai chân thật khủng khiếp, hầu như không thể đứng lâu do khó giữ thăng bằng. Hiếu bị đưa xuống trệt do trên hết phòng biệt giam trống , Anh ba xuống gác 2…
Trệt kỉ luật “vui” hơn đó em – Anh ba nói nhỏ với nó sau khi cán bộ Dũng đọc lệnh biệt giam..- có nữ, có ánh sáng và gần hồ nước.

     Quả không sai, Hiếu được đưa vào phòng biệt giam nhưng khá rộng, ngoài ô cửa, phía trên là khung sắt vuông cao chừng 1 tấc, ngang cỡ 4 tấc, nó có thể thấy ánh sáng, đứng nhìn ra ô cửa thì thấy toàn bộ khoảng sân, hồ nước mà ngày thường các phòng trên lầu thay phiên xuống tắm,..cạnh vách biệt giam là một dãy  phòng giam nữ.
   Hiếu bị cùm ai chân suốt, rút kinh nghiệm  lần trước, Hiếu hạn chế thức khuya, chiều nào nó cũng cố tập nhún 50 lần…nó dùng hay lòng bàn tay úp vào gối và đứng lên ngồi xuống.
  Do là khu nữ, nó cũng được Trật tự nữ mang cơm, nước.
Cô trật tự tên Hoa (sau này nó được biết tên đầy đủ là Nguyễn ngọc hồng Hoa – một cái tên rất đẹp)
Hoa lớn hơn Hiếu 4,5 tuổi,..gương mặt tròn và hiền lành..
-                           -  Tôi nhìn Chị hiền lành, sao phải vướng vào đây vậy?
Hiếu hỏi nhỏ khi thấy cán bộ ở xa và không để ý khi Hoa đem cơm cho nó.
   Hoa không trả lời, Chị ta cứ bình thản lấy cái chén nhựa màu trắng múc cơm bỏ vào một cái chén nhựa màu xanh khác rồi đưa vào cho nó…
Lúc khép cửa Hoa mới nhìn hiếu:
        -  Hoa bị bể hụi..
-                                         -       Cứ tưởng Chị sợ.
-                                        -   Không, do cán bộ Thanh mình không thân nên mình không dám nói nhiều, khi nào ca cán bộ Hương mình nói sau nhe.
     Tiếng khóa cửa lách cách nhẹ nhàng làm hiếu chợt  có giây phút thoải mái – khác xa mấy thằng trật tự, cứ đóng cửa là ầm ầm kiểu như nói “Tao đóng cửa”, còn Hoa thì “Em khép cửa nhe?” Hiếu bật cười cho lối suy nghĩ của nó.

     Đêm đó Hương đi trực sớm như lệ thường, Cô vào kí sổ giao ca,..lướt qua báo cáo ca ngày, chợt Cô giật mình…Hiếu phòng 15: Biệt giam trệt tội gây rối, đá cửa.
  Hương tái mặt, Cô ngồi dựa vào ghế gỗ bần thần…sao Ảnh không nghe mình vậy..
Cô đứng lên mà như có tảng đá đè nặng đôi chân, ..
Hương vào văn phòng lục tìm biên bản kỉ luật và đọc kĩ,.. Cô nghĩ:
   - U, ảnh không phải tội gì nghiêm trọng, chắc do liên can Ba giá nên Chú Dũng phạt nặng thôi.
Hoa ơi – Hương bước qua phòng nghỉ của trật tự nữ và gọi.
-               -   Dạ cán bộ
-                 -  Còn sớm, Chị ra tôi nhờ tí.
Hoa vội bỏ tấm khan đang thêu dở, bước nhanh ra.
-         Chị xuống căn  tin  mua cho tôi chai 7up và gói Hero, ..
Nhớ đừng nói tôi nhờ nhé – Hương nói nhỏ.
-                    -  Dạ, em biết mà, cán bộ đừng lo.
Nói xong Hoa nhanh nhảu đi.
Hương rất nóng ruột, rất muốn đến phòng biệt giam nhưng sợ còn sớm có người thấy, Cô ngồi và mong thời gian qua nhanh, tay cứ gõ nhịp trên bàn nghe cộc cộc..

    …Reng…reng..reng..
   Tiếng chuông báo hiệu giờ giới nghiêm, Hương đứng bật dậy, Cô nhanh nhảu đến khóa phòng nghỉ của trật tự và lấy chai nước, gói thuốc,..”ô, mình quên mất diêm quẹt” chợt Hương giật mình.
Hương đành quay lại phòng trật tự nữ..
-              -  Hoa ơi.
-               -  Dạ.
-                 -  Chị có quẹt diêm không?
-                  -   Dạ có, mà cán bộ sao không xài quẹt ga? Cán bộ làm gì em giúp cho, nấu nước à?
-                    -   Không, Tôi có vài thứ cần đốt thôi, ..cảm ơn, Chị ngủ đi.
    Sau này Hiếu biết, khi có việc cần, cán bộ vẫn có quyền cho Trật tự ra ngoài giờ giới nghiêm để làm việc, như có bạo động, cấp cứu hay bất cứ việc gì mà ban đêm phải mở cửa phòng giam…
Anh Hiếu ơi!!
Hiếu đang ngồi dựa tường lẩm nhẩm hát thì nghe tiếng cán bộ Hương gọi.
-                -  Hiếu nghe.
-                   -  Hương biết Anh bị kỉ luật, giờ mới gặp được, thôi chuyện lỡ rồi, Anh ráng ở vài hôm, Hương sẽ tìm cách giúp Anh ăn uống tốt để có sức khỏe để đi lao động vì Anh đã có án – ngày đi không xa.
     Hương nhét gói thuốc và hộp quẹt vào trước – Anh nhớ sáng đưa quẹt cho Chị Hoa cất nhe, cứ nói Hương đưa không sao đâu, Hoa là lính ruột của Hương..Hương sợ ca sáng họ kiểm tra đột xuất phòng.
   Hương lại đưa chai nước vào…Hiếu nhìn thấy bàn tay trắng nõn, đeo một chiếc nhẫn mả não đỏ thẫm nơi  ngón giữa..nó không kềm lòng đặng nên vừa cầm chai nước, nó nắm nhẹ bàn tay ấy…
-         Cảm ơn Hương nhiều lắm..
..Mình điên rồi sao? – Hiếu chợt tỉnh, vột rút ngay tay lại, - cô ta là Công an đó..mình hại người hại mình thôi – Hiếu chợt nhớ lời Anh ba giá khuyên nó khi biết nó và cán bộ Hương có vẻ quyến luyến nhau trước kia….

Hết phần 5…