Thứ Năm, 25 tháng 7, 2013

Hồi kí một cuộc đời 16, phần 5, Chương IV.


..Phần 5, chương IV
Anh ở đây đến thứ ba sẽ qua khu FG  chờ lệnh đi lao động – Hương nói  mà cứ cúi mặt, cô biết sẽ xa người bạn này và ngày gặp lại sẽ khó lắm…
-                     - Ừ, Tôi biết, cảm ơn cán bộ.
Hiếu tư lự: sao tự dưng mình cũng thấy luyến tiếc, cuộc vui phải tàn, nhưng với Cô cán bộ này, mình cũng có cảm tình,..không khắt khe như cán bộ khác và giúp mình nhiều.
-               -   Thôi, Hương chào Anh, do tối thứ hai Hương trực nên sáng thứ ba Hương nghỉ - sẽ không “tiễn” Anh được, tối thứ tư Hương sẽ qua khu FG gởi anh ít đồ để đi trường.
-               -  Cán bộ đừng và không cần vậy, sẽ không tốt cho cán bộ đâu, nếu còn cơ hội, tôi hứa sẽ tìm gặp cán bộ khi Tôi tự do…tôi mang ơn cán bộ nhiều lắm.
-                  - Anh Hiếu này…
-            -   Cán bộ cứ nói.
-              - Anh có thể đừng xưng hô “cán bộ” được không?, khi chỉ có hai người?
      Hiếu biết cô cán bộ có tình cảm với nó, biết nhưng mơ hồ,..Anh ba giá là người từng trải, Ảnh nói Cán bộ Hương thương em đó, nhìn cách cư xử, lo lắng cho em là hiểu. Hôm em ra tắm, Anh tình cờ nhìn lên lầu thấy cán bộ Hương cứ nhìn em suốt.
Hiếu không nỡ xóa đi tình cảm này: cũng đâu mất mát gì, vả lại cô ấy tốt với mình mà…
-              - Ừ, thì không gọi “cán bộ”, vậy gọi tên nhe?
Hương rạng ngời :
-               -   ừ, Anh cứ gọi tên hay em cũng được, đừng gọi cán bộ…
…Anh ngủ đi,..Hương vô tình chạm vào tay Hiếu khi thả tay khỏi song sắt nhưng cố ý nắm luôn tay Hiếu…lại một cảm giác thoải mái và ấm áp lan tỏa cho cả hai người…
--
   Sáng nay chủ nhật nên cả phòng sau khi điểm danh thì hầu hết ngủ tiếp,..nhưng tự nhiên đang tập thể dục, Anh ba hứng chí chia phe “cân đài”, Hiếu không hứng thú mấy trò này, nó từng nói Anh ba:
-              - Em biết Anh chủ yếu là vui, nhưng em thấy nguy hiểm quá, trong này sức đề kháng và khả năng cấp cứu khi có sự cố rất thấp.
-             -  Em đừng lo, Anh làm trọng tài, thấy có gi Anh dừng họ ngay mà.
-             -  Em lo thôi, có gì Anh mệt lắm…
…và lời Nó nói hôm nay đã xãy ra, nhưng theo chiều hướng khác…
“Đến thằng Thông và Huy” – Anh ba giá vừa miệng nói tay chỉ hai thằng đang ngồi dựa vách.
Hiếu cũng ngồi sát cửa xem, nó quan sát thấy thằng Thông có vẻ khỏe và lanh lẹ, “chắc Huy mệt” Hiếu nghĩ…
       Chỉ mới xáp vào nhau, thằng Thông đã đá thằng Huy bật ngược ra sau,nó mất thăng bằng, té đập ót xuống nền xi măng,.. Anh Ba vội chạy đến chặn Thông lại nhưng thằng Huy có lẽ bị đá trúng ngực khi đang hít vào hay sao nên khá nặng.
Em gọi cấp cứu đi Hiếu – Anh Ba hốt hoảng quay sang Hiếu.
…Báo cáo cán Bộ, Phòng 15 khu BC có người bệnh, xin cấp cứu…Báo cáo cán bộ…
      Hiếu hét to 4,5 lần nhưng chẳng nghe tiếng chân hay tiếng khóa lách cánh như mọi khi. Nó quay lại sơ cứu cho Huy, kê đầu Huy lên đầu gối nó và dùng tay xoa, ép ngực Huy. Có một thằng đem đến cái gối, Hiếu vội đặt nhẹ Huy xuống, nó nhìn qua Anh Ba,..ảnh ngồi dựa tường có vẻ lo lắng.
Em đá cửa nghe Anh ba? – Hiếu hỏi – nếu không kịp em thấy nguy đó.
-               -       ừ, ..
     Hiếu bước đến cửa, nó dùng chân đá mạnh vào cách cửa sắt, sau một loạt vài cú đá là có một thằng gọi cấp cứu,..Anh ba cũng đứng dậy, ảnh đẩy vai Hiếu ra và cũng đá cửa…có hai Cán bộ đi lên…
    Sau khi đưa Huy đi cấp cứu ở bệnh xá trại giam chừng 30 phút, hai cán bộ trực khi nãy lên hỏi lí do…Thông đứng lên nó: Dạ cán bộ, là em đánh nó,..
-                                   -  sao mầy đánh?
-                                 -  Dạ tại có xích mích cá nhân..
Đó là một cách xử xự đúng kiểu giang hồ, đã làm thì nhận và ôm hết cho đàn Anh.
Cán bộ trực trưởng ca hôm nay là cán bộ Dũng, ông ta thừa biết là cân đài và biết rõ có Ba giá nhưng cũng đành im,..có lẽ muốn truy cho rõ và triệt bớt Đại bàng, cán bộ Dũng cho cách li Thông điều tra.
-                      -    Mầy bận áo vào, qua phòng kỉ luật, mai tiếp tục làm việc.
-                     -    Dạ..
     Phòng kỉ luật khu BC là phòng 9, cách phòng  15 một cánh cửa.
Rồi mọi việc cũng tạm ổn, Hiếu tắm xong nó cùng Anh Ba ngồi ăn tối,..đang cầm chén cơm nó giật mình khi nghe văng vẳng…Báo cáo cán bộ, phòng 9 khu C có người bất tỉnh xin cấp cứu – tiếng báo cáo này đã ám ảnh hiếu cả quá trình cải tạo…
     Cán bộ lại chạy lên..và xôn xao bên phòng 9 khá lâu… Hiếu có linh cảm không tốt cho Thông, và quả không sai, khi thằng trật tự đi ngang, Anh Ba hỏi nó:
-                             -  Ai vậy mầy?
-                             -   Dạ, Anh Thông.
-                            -   Cái gì? Nó có sao không? Sao không đưa nó đi cấp cứu?
-                             -   Ảnh chết rồi Anh ạ
Ba giá sững sờ…
  Sau này Hiếu biết được thằng Huy là cháu vợ trưởng phòng 9, khi đưa nó ngang qua cấp cứu phải ngang qua phòng 9,..thằng đó thấy, khi Thông bị đưa vào nó biết ngay, nó đã cho sinh hoạt và…
-           Trời ơi, Anh tệ quá –Ba giá nằm gác tay than thở,.
-                    -  Anh đâu có lỗi khi Thông bị vậy.
-                    -    Anh có, Anh có,…lẽ ra lúc đó Anh nhắn tụi P9 nó là em út Anh, có thể Long(tên thằng trưởng phòng) sẽ nương tay .
-                     -   Lỡ rồi biết sao…em nghĩ em và Anh chắc đi kỉ luật, nặng có khi bị liên lụy nếu Huy nó không tỉnh.
       
     May cho Hiếu và Ba giá, Huy sáng hôm sau được về phòng, nhưng Ba giá và Hiếu bị đưa đi kỉ luật tội để xãy ra ẩu đả và đá cửa. Thằng  Long và hai đàn em bị cách li, chuyển qua phòng đặc biệt chờ ra tòa xét xử vụ đánh chết Thông…có lẽ rất nặng, trước đây cũng có vụ như vậy, đầu vụ bị xử thêm 15 năm tù giam.
   Ba giá dính tiếp 15 ngày cùm do tái phạm nghiêm trọng và là thành phẩn cộm cán. Hiếu  nhẹ hơn do Anh ba hầu như nhận hết, nó chỉ bị ghép tội đá cửa theo lệnh Anh ba, dính 5 ngày cùm.
   Kỉ luật phân ra hai loại, một là bị cùm hai chân ban đêm từ 5h30 đến 6h sáng, ban ngày bỏ bớt 1 cùm, hai là cùm 24/24 cả hai chân.
  Cùm hai chân thật khủng khiếp, hầu như không thể đứng lâu do khó giữ thăng bằng. Hiếu bị đưa xuống trệt do trên hết phòng biệt giam trống , Anh ba xuống gác 2…
Trệt kỉ luật “vui” hơn đó em – Anh ba nói nhỏ với nó sau khi cán bộ Dũng đọc lệnh biệt giam..- có nữ, có ánh sáng và gần hồ nước.

     Quả không sai, Hiếu được đưa vào phòng biệt giam nhưng khá rộng, ngoài ô cửa, phía trên là khung sắt vuông cao chừng 1 tấc, ngang cỡ 4 tấc, nó có thể thấy ánh sáng, đứng nhìn ra ô cửa thì thấy toàn bộ khoảng sân, hồ nước mà ngày thường các phòng trên lầu thay phiên xuống tắm,..cạnh vách biệt giam là một dãy  phòng giam nữ.
   Hiếu bị cùm ai chân suốt, rút kinh nghiệm  lần trước, Hiếu hạn chế thức khuya, chiều nào nó cũng cố tập nhún 50 lần…nó dùng hay lòng bàn tay úp vào gối và đứng lên ngồi xuống.
  Do là khu nữ, nó cũng được Trật tự nữ mang cơm, nước.
Cô trật tự tên Hoa (sau này nó được biết tên đầy đủ là Nguyễn ngọc hồng Hoa – một cái tên rất đẹp)
Hoa lớn hơn Hiếu 4,5 tuổi,..gương mặt tròn và hiền lành..
-                           -  Tôi nhìn Chị hiền lành, sao phải vướng vào đây vậy?
Hiếu hỏi nhỏ khi thấy cán bộ ở xa và không để ý khi Hoa đem cơm cho nó.
   Hoa không trả lời, Chị ta cứ bình thản lấy cái chén nhựa màu trắng múc cơm bỏ vào một cái chén nhựa màu xanh khác rồi đưa vào cho nó…
Lúc khép cửa Hoa mới nhìn hiếu:
        -  Hoa bị bể hụi..
-                                         -       Cứ tưởng Chị sợ.
-                                        -   Không, do cán bộ Thanh mình không thân nên mình không dám nói nhiều, khi nào ca cán bộ Hương mình nói sau nhe.
     Tiếng khóa cửa lách cách nhẹ nhàng làm hiếu chợt  có giây phút thoải mái – khác xa mấy thằng trật tự, cứ đóng cửa là ầm ầm kiểu như nói “Tao đóng cửa”, còn Hoa thì “Em khép cửa nhe?” Hiếu bật cười cho lối suy nghĩ của nó.

     Đêm đó Hương đi trực sớm như lệ thường, Cô vào kí sổ giao ca,..lướt qua báo cáo ca ngày, chợt Cô giật mình…Hiếu phòng 15: Biệt giam trệt tội gây rối, đá cửa.
  Hương tái mặt, Cô ngồi dựa vào ghế gỗ bần thần…sao Ảnh không nghe mình vậy..
Cô đứng lên mà như có tảng đá đè nặng đôi chân, ..
Hương vào văn phòng lục tìm biên bản kỉ luật và đọc kĩ,.. Cô nghĩ:
   - U, ảnh không phải tội gì nghiêm trọng, chắc do liên can Ba giá nên Chú Dũng phạt nặng thôi.
Hoa ơi – Hương bước qua phòng nghỉ của trật tự nữ và gọi.
-               -   Dạ cán bộ
-                 -  Còn sớm, Chị ra tôi nhờ tí.
Hoa vội bỏ tấm khan đang thêu dở, bước nhanh ra.
-         Chị xuống căn  tin  mua cho tôi chai 7up và gói Hero, ..
Nhớ đừng nói tôi nhờ nhé – Hương nói nhỏ.
-                    -  Dạ, em biết mà, cán bộ đừng lo.
Nói xong Hoa nhanh nhảu đi.
Hương rất nóng ruột, rất muốn đến phòng biệt giam nhưng sợ còn sớm có người thấy, Cô ngồi và mong thời gian qua nhanh, tay cứ gõ nhịp trên bàn nghe cộc cộc..

    …Reng…reng..reng..
   Tiếng chuông báo hiệu giờ giới nghiêm, Hương đứng bật dậy, Cô nhanh nhảu đến khóa phòng nghỉ của trật tự và lấy chai nước, gói thuốc,..”ô, mình quên mất diêm quẹt” chợt Hương giật mình.
Hương đành quay lại phòng trật tự nữ..
-              -  Hoa ơi.
-               -  Dạ.
-                 -  Chị có quẹt diêm không?
-                  -   Dạ có, mà cán bộ sao không xài quẹt ga? Cán bộ làm gì em giúp cho, nấu nước à?
-                    -   Không, Tôi có vài thứ cần đốt thôi, ..cảm ơn, Chị ngủ đi.
    Sau này Hiếu biết, khi có việc cần, cán bộ vẫn có quyền cho Trật tự ra ngoài giờ giới nghiêm để làm việc, như có bạo động, cấp cứu hay bất cứ việc gì mà ban đêm phải mở cửa phòng giam…
Anh Hiếu ơi!!
Hiếu đang ngồi dựa tường lẩm nhẩm hát thì nghe tiếng cán bộ Hương gọi.
-                -  Hiếu nghe.
-                   -  Hương biết Anh bị kỉ luật, giờ mới gặp được, thôi chuyện lỡ rồi, Anh ráng ở vài hôm, Hương sẽ tìm cách giúp Anh ăn uống tốt để có sức khỏe để đi lao động vì Anh đã có án – ngày đi không xa.
     Hương nhét gói thuốc và hộp quẹt vào trước – Anh nhớ sáng đưa quẹt cho Chị Hoa cất nhe, cứ nói Hương đưa không sao đâu, Hoa là lính ruột của Hương..Hương sợ ca sáng họ kiểm tra đột xuất phòng.
   Hương lại đưa chai nước vào…Hiếu nhìn thấy bàn tay trắng nõn, đeo một chiếc nhẫn mả não đỏ thẫm nơi  ngón giữa..nó không kềm lòng đặng nên vừa cầm chai nước, nó nắm nhẹ bàn tay ấy…
-         Cảm ơn Hương nhiều lắm..
..Mình điên rồi sao? – Hiếu chợt tỉnh, vột rút ngay tay lại, - cô ta là Công an đó..mình hại người hại mình thôi – Hiếu chợt nhớ lời Anh ba giá khuyên nó khi biết nó và cán bộ Hương có vẻ quyến luyến nhau trước kia….

Hết phần 5…

Thứ Tư, 24 tháng 7, 2013

Hồi kí Một cuộc đời 15, Phần 4, Chương IV.

Phần 4, Chương IV     


 …Hiếu ơi.
Thằng trật tự khẽ gọi…
-          -  Gì cha nội? tối rồi để người ta ngủ chứ?
-         -   Anh Ba nhắn mầy gửi ảnh tờ báo hay sách ảnh xem.
-           -  Trời? tìm đâu ra? Mầy có không ?
Thằng trật tự im lặng rồi nó lại nói kẽ:
-                - Tao đâu biết chữ…tao đâu giữ báo hay mua báo chi.
Hiếu bực nhưng cũng phì cười:
-               - Thiệt tình, thôi để tao tính,..nó chợt nhớ đến một người..
        Hiếu dò hỏi thằng trật tự , rồi nó bước ra “phi đạo” để đi vệ sinh…
  Trong phòng giam, đoạn nền xi măng ở giữa, từ vách hông đến cuối vách đối diện, tức là ngay bàn cầu, tụi nó gọi là Phi đạo…nghe cũng thú vị - Hiếu lò dò tránh mấy người đang ngủ và tủm tỉm cười , khen cách gọi nghe “quý tộc” quá.
-         Cán bộ Hương ơi… - Hiếu khẽ gọi khi nó thấy vị nữ Cảnh sát quay ra sau khi đi một vòng trong ca trực đêm…
….
 Hương, sao con không làm ở Quận, có gì Ba hổ trợ, con chui vào mấy chổ đó sẽ va chạm và lắm gian khổ đó con – Ông Hùng nhỏ nhẹ nói với Hương khi cô vừa ăn xong.
-            -   Dạ, con cảm ơn Ba, nhưng con muốn làm bên đó một thời gian để học hỏi thêm.
-             -  Nhưng toàn đàn ông, lại tiếp xúc tội phạm…
-                  - Có phòng giam nữ mà Ba?
-                   - Làm văn thư con học thêm gì cũng được mà?
-           - Nhưng vậy con sẽ chẳng phát triển nổi Ba ơi.
Ông Hùng im lặng…Y như Mẹ nó, cứng đầu và dứt khoát…Ông thui thủi lên lầu  - tử hôm vợ mất đến nay gần một năm, ông thấy như lạc lõng dù con gái chăm sóc ông chu đáo, nó ngoan và hiếu thảo với Ông lắm…
--
Hương giật mình nhìn lại,.một thoáng em ngại
-           - Vâng, có gì không?
-          - Tôi định hỏi Cán bộ Hương có thể bán cho tôi vài tờ tạp chí hay báo không? Tôi thiếu chữ buồn lắm…
-         Ở đây không cấm sách báo nhưng phải qua sàn lọc gắt gao,..mình hiểu lí do rồi, anh này có trình độ học vấn, hiền lành hiện trên khuôn mặt, đôi  mắt,..mình mới có cảm giác khác các phạm nhân là vậy.
tự nhiên Hương thấy mến và không e ngại nữa…
-            - Anh khỏi lo vụ sách báo, tí tôi lấy cho, tôi có nhiều lắm.
-         -   Cám ơn Cán bộ, cán bộ cho em mượn 2,3 tờ thôi, xem xong em gửi lại rồi mượn tiếp – Hiếu lúc đó nghĩ: vào tay tù khó mà còn  nguyên, chưa kể họ ghê sợ khi cầm lại, nên nó nói cho lịch sự thôi.
Hương định quay ra, nhưng sự tò mò làm cô dừng lại…
-          - Anh bị tội gì mà vào đây? Hôm Anh vào tôi không để ý nên không đọc kĩ 
               Hồ sơ của Anh.
-          -  Đánh người ta..
-           -    ừ, …
   Rồi cứ đến ca trực, Hương hay nói chuyện với Hiếu, dần dần Hương cảm mến người con trai này, giọng nói nhẹ nhàng nhưng cứng cõi như người từng trải..Hương thành thói quen, cứ đến ca trực đêm là lăng xăng đi sớm, Ba Hương lại nghĩ con gái đang…phấn đấu., thậm chí giờ đây, nhắm mắt Hương cũng đi được đến trước mặt Hiếu, đưa tay lên đúng chổ Hiếu luôn để tay khi nói chuyện với Hương.
  Hương có hôm còn đem cả album gia đình vào cho Hiếu xem, rồi thỉnh thoảng mua thuốc lá cho Hiếu, Hương cất vào tủ Hồ sơ, khi đến ca trực Cô vội đem cho Hiếu, luôn kèm theo khi thì chai nước ngọt, khi thì chai nước suối…
Anh Hiếu ra thăm nuôi – tuy đang bận rộn nhưng Hương vẩn cố tình cầm xấp giấy thăm nuôi đi gọi, ..mình phải là người báo tin vui cho ảnh.
   Hiếu giật mình, nó vào Chí cũng hơn 3 tháng, nó hầu như không nghĩ  Mẹ sẽ đi thăm do lần Mẹ đi thăm, nó bị kỉ luật nên cắt thăm nuôi 2 tháng,..Hiếu  vui mừng, không phải do cần gì, nó vui vì sắp gặp người thân…cũng 6 thángcó lẻ rồi – Hiếu vừa đi ra hướng thăm nuôi vừa nhẩm tính…
 Hiếu được dẫn theo con đường cũ – đường mà nó được dẩn giải vào lúc trước,..nhưng đi hơn 2/3 đoạn đường thì rẽ trái..đi thêm tí là đến khu thăm nuôi, lần đầu ra khu thăm nuôi, Hiếu bỡ ngỡ lắm…
  Nó và mấy phạm nhân khác được bận một bộ đồ xanh của trại giam, sau lưng là chữ “BC” màu xanh sậm  hơn, vừa  ra khỏi cổng phụ, nó thấy hai dãy bệ xi măng cao chừng 1m, hai dãy song song cách nhau chừng 1,5m, trên là lứơi thép ô  vuông ngăn cách phạm nhân và thân nhân, cuối dãy là mấy cán bộ công an canh gác…
    Hiếu nhìn Mẹ…Mẹ vẫn khỏe làm nó vui vẻ ngay, chỉ đôi mắt là lộ ra sự mệt mỏi, Út cũng đi theo, quá lâu không gặp, không ai nói được gì có ý nghĩa,..chỉ nói hay hỏi thăm linh tinh, ..mỗi người được gặp 15 phút, Hiếu quay vào mà cố ngoái lại nhìn, khi gần đến cổng nó mới chợt nhớ  rất nhiều điều muốn hỏi  nhưng giờ mới nhớ,..có lẽ Mẹ nó cũng vậy, Bà luyến tiếc và cứ muốn nói , hỏi,..tiếc là thời gian hết…
Ai gặp lần đầu cũng vậy mà – Hương khẽ nói với Hiếu khi cô đưa Hiếu vào phòng – Mẹ Anh nhìn rất Phúc hậu, Em gái thì xinh,..Hương định đến chào nhưng sợ Bác lạ và ngại.., hay Anh viết thư nói gì cần nói, Hương gửi dùm cho, nhớ ghi chính xác địa chỉ…
…thời gian cứ trôi qua,..Hiếu ở Chí Hòa cũng hơn một năm, - mình lại sắp đón tết lần hai trong này – Hiếu nhìn song sắt nơi ô cửa Thanh kiếm xa xa và miên man nghĩ.
Tháng 11/1992, Hiếu được nhận giấy quyết định ra tòa…
Cảm giác của nó lúc đó rất khó tả, vừa lo âu vừa thanh thản vì sắp biết số phận..
  Hiếu lại được đưa vào xe bít bùng nhưng lần này chỉ còng tay thôi. Khi xe gần vào cổng Toàn án, Anh công an tháo còng cho nó..Nó được dẫn vào một hành lang, cuối hành lang là hai dãy ghế gỗ, nó được ngồi nghỉ ngơi trong khi chờ phiên tòa trước xong ra mới có phòng xử …
…Vị đại diện viện kiểm sát đứng lên dọc một hơi về tội trạng …sau đó là chất vấn, bên bị hại nói,..rồi Trưởng ấp nơi nó ở ra làm chứng, may mà Chú trưởng ấp nói tốt cho nó..rồi hội thẩm tranh luận…Hiếu ngồi mà tâm nó bất định, nó lén  nhìn ra sau nhưng Anh cảnh sát áp giải chặn vai nó lại, nó cũng kịp thấy Mẹ, Út, Chị đang ngồi – không thấy ông anh nào cả…
Ông đại diện viện kiểm sát lại đứng lên, lại nói…và đưa ra mức án 15—20 năm.
Hiếu tái mặt…
  Có lẽ có sự mâu thuẫn giữ Hội thẩm và Viện..sau khi giải lao 15 phút, Chánh án quyết định dời ngày xử qua tháng  sau… để hệ thống lại toàn bộ nhân và vật chứng…
  Hiếu lại bị còng tay, nó vừa bước kên xe thì thấy Mẹ và Chị, Út cũng vừa ra, mọi người đứng nhìn theo nó…Hiếu đưa hai tay (vì mang còng) lên vẫy và cố nở một nục cười kèm theo câu nói: Con không sao, con khỏe…tiếng khỏe vừa dứt nó đã ngồi vào ghế sau xe…rầm., cánh cửa sắt xe bít bùng dập mạnh như tiếng  pháo – báo hiệu sự việc chỉ mới bắt đầu…
  ++
    Hôm nay Anh Ba giá được về phòng, Hiếu đã chuẩn bị sẵn mọi thứ, nó còn sợ không chắc ăn nên có nhờ cán bộ Hương tìm cách đưa Anh ba về phòng nó,…
Ảnh gầy và có vẻ trắng ra,..dôi mắt vẫn lanh lẹ,..
-         Anh ba tắm đi – Hiếu đứng dậy.
Ba giá quay sang nhìn hiếu,..Anh ta tự nhiên đôi mắt hằn lên, đỏ ngầu,..không nói nó tiếng nào, bước xuống phi đạo tắm, xong lên nằm im lặng  hút thuốc…
Hiếu hơi lo – mình có làm gì Anh buồn không vậy ta? Ăn, đồ, báo,.mọi thứ mình luôn cho người đem cho Ảnh mà?!
Tối đó, sau khi mọi người nằm ngủ, Hiếu lẳng lặng ra song sắt đứng, nó vẫn còn buồn việc Anh ba vô cớ giận nó…nó vẫn không biết lí do.
Hiếu – Tiếng Anh ba gọi.
-          -  Dạ.
-           - Em vào đây nói chuyện tí.
Hiếu đến chổ Anh Ba nằm thì  ảnh  đã  ngồi dậy từ lúc nào, trên tay là đei61u thu61c gần tàn hết..Ảnh dụi và lại đốt và hút …
Có lẽ do bức xúc từ chiều, Hiếu chưa kịp ngồi, Anh ba đã dùng tay kí đầu nó một cái cốc làm nó xanh mặt:
-            - Sao em không nghe lời Anh? Những gì anh nói với em là sai sao? Hay em thấy Anh không đủ tuổi dạy em?
-            -  Anh đừng nói vậy, Em tôn trọng và mến Anh lắm…em đâu làm gì sai với Anh…
-             -  Cái gì đây? Anh ba vừa nói vừa chỉ vào đùi nó…
Hiếu giật mình…
-          -   Anh từng nói, em khác tụi kia, em còn tương lai, còn cả quá trình phấn đấu, em muốn như tụi Anh sao em? Muốn  làm giang hồ à?
Anh ba tiếp tục nói một hơi, Hiếu chỉ biết im lặng nghe …hai hình xăm trong một chút  bốc đồng đã  hại nó, và mãi đến sau này, hai hình xăm đó cũng chính là một trong những tiêu đề làm nó khốn đốn…
Anh ba lại lầm bầm:
-         Một bên là Hổ cùng bạch tuột, ..Ảnh dùng gón tay gí vào đùi trái – cha, đây là khủng long Bạo chúa à? ẳm ai vậy em?
Từ lúc ảnh nói về hình xăm, Hiếu chỉ im lặng, nó biết nó đã sai lầm…
Có lẽ đã nguôi giận, Ba giá ngữa người ra sau:
-         Sau này về đời, có tiền em đi hút hình xăm đi, cũng may , em mà xăm nơi tay hay ngực chắc Anh cho tụi nó phá ngay hình xăm đó..Anh nghĩ chổ đó thì em bận quần sọt sẽ khó thấy, còn quần dài thì không thấy..
Hiếu định nói do nó có tính toán rồi việc đó, nhưng nó sợ làm ảnh lại nổi điên thì khổ, nó chỉ biết ngồi dạ…
  Hai hình của nó xăm là do Hiếu tự vẽ và scan cho thằng Tùng xăm, bên phải là con Hổ có chân trước cách đầu gối nó 1 tấc, đuôi Hổ cách lưng quần nó một tấc, trước đầu Hổ là một thằng Ninja cầm kiếm đâm vào miệng Hổ, bề ngang hình choáng gần  hết đùi nó…
Bên trái là con Khủng long bạo chúa, vị trí chân và đuôi như  hình con Hổ, chỉ  khác là Khủng long ẳm một cô gái…ý nghĩa khi muốn xăm vậy nó không nói ai nghe,Ba giá không hỏi,nó cũng không nói luôn .

   …Vào một ngày cuối năm, Hiếu lại ra tòa…có lẽ một ngày đẹp trời nên nó chỉ bị kiêu án 4 năm tù giam…Mẹ và em gái nó có lẽ cũng vui vì nó mang án không nặng lắm, …Nó mừng quá và khi về phòng giam, Anh ba giá cũng rất vui, đêm đó ảnh cùng nó và Anh Trung Phó phòng  thức tâm sự cả đêm, Ảnh khuyên nó đừng chống án…
   Theo Bình  thường, khi mang án nội trong 2,3 ngày sẽ được chuyển phòng, qua khu thành án để đi trường lao động hoặc đi bất cứ đâu mà họ sắp xếp. Anh ba giá lăn xăn dặn tụi  trực sinh chuẩn bị sẳn cho Hiếu mọi thứ:
-          -  Em đừng lo, em cứ mang hết mọi thứ đi, ở đây tụi Anh kiếm lại sau, đi trường vất vả lắm, Anh em thương cũng khó giúp vì họ cũng không có để giúp đâu, em cũng an lòng nhe, Anh gửi gấm rồi thì không thằng nào lấy gì của em cả, tụi nó còn phải lo cho em đó,quần áo Anh lo đủ em bận hai năm đó …không đứa nào dám đụng em đâu khi Anh còn sống…
  Hiếu đêm đó trằn trọc,..dù gì cũng bên nhau vài tháng chia sẻ ngọt bùi, Nó không ngờ giới giang hồ lại trọng  nghĩa vậy, năm xưa chỉ 1 lần nó phụ Ảnh (mà có gì nhiều đâu?) vậy mà Ảnh bảo ban, dạy dổ và lo cho nó tính ra cả một quá trình – ai nói giag hồ không tình nghĩa? Họ sai rồi – Hiếu chìm vào giấc ngủ…
Hiếu ngủ mà trí nó cứ mơ tưởng – đêm cuối khu BC…
Nhưng sự đời khó đoán, một việc khá lớn xãy ra sáng hôm sau tại phòng cách phòng nó 5 phòng và khác khu…đã làm nó phải mang cùm biệt giam lần nữa…

Hết phần 4…