Chủ Nhật, 21 tháng 7, 2013

Hồi kí một cuộc đời 12, Chương IV, Phần 1




Chương IV
Phần 1: Trại giam Chí Hòa

 Mầy đi sau tao cũng vui vì tao sẽ “dọn đường cho mầy khi mầy lên “Chí”- Lợi vừa cặp vai thằng Hiếu vừa nói.
   Hôm nay Lợi đi “Chí”, thằng trực sinh và hai thằng nữa đi “Trường” do tụi nó không thành án mà bị cưỡng bức lao động (là án tối đa hai năm, nhưng còn quyền Công dân,..được bầu cử,..)
-         -  Ừ, tao không phải sợ gì, tao cũng mếm mầy lắm, đừng lo cho tao.
Hiếu nói xong nó quay sang nhắc thằng Nhọn:
-          - Nhọn, mầy quên lấy cho Lợi cái áo gối hôm bữa nó gửi nhờ bên Phòng nữ vá dùm..
Nhọn xanh mặt:
-          - Chết rồi, tao quên mất,..giờ không thể lấy kịp..
Thôi, mầy ở lại lấy dùm tao, có dịp gặp mầy trả tao, không thì xem như tao tặng mầy đó – Lợi ra cửa, quay lại nói.
Hiếu ừ hử,..sao hôm nay nó hiền quá, mọi khi Nhọn làm gì sai nó mắng tơi bời, chắc nó đi nên ..đổi tính.
**
…Hiếu, ra làm việc- thằng trật tự Hoàng gọi…
Từ khi ở đây, Hiếu hay cho thằng trật tự thuốc hút, Lợi nhằn,..Hiếu giải thích:
-         Nó xem như cánh tay của Cán bộ, mình tiếc nó chi ba cái lẻ,..sẽ có lúc mình có việc cần nó như là có anh em rớt vào phòng kỉ luật mình nhờ nó gửi đổ ăn,..hay khi cần mua gì mà chưa đến “giờ căn tin” mình nhờ nó – giờ căn tin nói cho xôm , thật ra là cũng ngồi một chổ như thăm nuôi, mua gì đọc trật tự ghi xong đem vào, trả “Tiền” là xong..
Mà từ hôm Hiếu làm vậy, đúng là Hiếu sai vặt thằng trật tự được nhiều, thằng Lợi phải nể - mầy đúng là dân có đầu óc- nó gật gù..
  
   Nói về “Tiền” -  Hiếu lạ lẫm săm soi cái thẻ mệnh giá bé tẹo ghi số”100 đồng”, Nhọn giải thích: khi người thân gửi tiền sẽ được quy ra thẻ giấy có mệnh giá tương đương, sử dụng mua đồ..chỉ khi lên Chí hay đi Trường mới lén dấu tiền mặt để dùng vào “việc riêng”. Khi bị phát hiện, kỉ luật là đương nhiên, kỉ luật thì tùy nơi, có khi cùm chân trong biệt giam cả tuần…ra phòng sẽ bị dồn vào phòng án nặng hoặc phòng “Đại bàng”.
Hiếu đi theo sau thằng Hoàng:
-             -  Mầy nhớ khi nào đi Chí, mầy vào báo tao sớm tí nhe..
-            -     ừ, tao nghĩ mầy cũng sắp đi vì một lệnh tạm giam 3 ngày, mầy nằm 8 ngày là gần “3 lệnh”, theo quy định nếu không thành lập án, mầy đi cưỡng bức.
-             ừ- Hiếu hiểu rằng Chí hòa đang chờ đón nó…

      Hôm Nay Hiếu không được đưa vào phòng xét hỏi chật chội có 2 ghế một bàn như trước, nó được thằng Hoàng dắt vào một văn phòng – Hiếu ngước nhìn trên cánh cửa..PHÒNG ĐỘI.
  Ngồi đi – tiếng Anh chất pháp nhắc nó khi nó đứng im, . Hiếu ngồi xuống và thấy có thêm một người bận cảnh phục xanh(sau này nó biết là đại diện Viện kiểm sát) đang ngồi nơi ghế salông.
Anh Trung Chất pháp  lôi ra một xấp giấy:
-            - Tôi đọc, em xem lại rồi kí vào nếu không có gì thắc mắc nhé..
Anh Trung đọc lại toàn bộ lời khai trong thời gian lấy khẩu cung nó, Hiếu nghe chăm chú…
Nó cầm 4 tờ giấy Anh ta đưa  và đọc lại…rồi kí.
 Anh Trung đứng dậy qua salông ngồi, đến Anh áo xanh lại gần nói và đứng trước mặt nó…Anh ta đọc lệnh tạm giam chờ xét xử theo tội danh “Giết  người” -  điều 151 BLHS nước Việt Nam..
Hiếu im lặng nghe,…mình tiêu rồi – Hiếu thầm than thở.
 Sau khi Anh áo xanh quay đi ra ngoài, Anh Trung không vội gọi Quản giáo đưa Hiếu vào..Anh ta nhìn Hiếu, rồi nói:
-                               -   Anh có gặp Mẹ em, Chị và hai em gái của em..
Anh Trung ngưng nói, đứng dậy khép cửa rồi quay vào, móc ra gói 555, lấy cho Hiếu 1 điếu..Anh ta lục túi và lấy ra một bật lửa Zipo..
 Anh có lời khuyên cho em – Anh Trung nhìn thẳng vào mắt nó.
-                Bây giờ mọi chứng cứ và tang vật đã có, em đã nhận tội nên Anh hết trách nhiệm, hiện hồ sơ em đã giao qua Viện kiểm sát. Anh thấy em còn quá trẻ và em cũng thành khần, tự giác trình diện,..em hãy chấp nhận và cố gắng sống tốt, ngày về của em không xa đâu..
Anh Trung nói xong, đứng dậy quay ra:
-         Anh Hưng, em trả Phạm nhân… Anh ta cầm tay nắm cửa, rồi quay lại dúi bao thuốc hút dở vào túi áo Hiếu:
-         Em cất vào túi quần đi, chúc em may mắn…
Nói xong Anh ta đi nhanh ra cổng..
   
      Hiếu về phòng, tự nhiên nó thấy uể oải và suy sụp,..nó nằm vật xuống, chẳng ừ hử gì khi Nhọn gọi dậy ăn cơm…Nó miên man suy nghĩ…
  Mình đã chuẩn bị tâm lí, nhưng sao bây giờ mình chán nản quá, nói thì dễ, nhục vinh như chớp mắt.  Sống thân tàn ma dại về thà chết còn hơn, rồi nó nghĩ đến Mẹ - mình vào 8 ngày, Mẹ thăm hai lần, tiền đâu Bà thăm? Chắc mấy Anh cho,.
Hiếu nghiêng người nhìn bọc mì tôm trong góc – nó tưởng tượng cảnh Mẹ thu gom, mua và về cẩn thận gói gém từng món bỏ vào giỏ và xách đi thăm nó.
  Bao năm Mẹ gầy dựng uy tín, danh dự, giờ phải gạt bỏ để xách giỏ đi thăm nuôi thằng con , bước đi của Mẹ bị bao bọc bởi những đôi mắt khinh rẻ, những câu nói dèm pha,.. ..Hiếu nhổm dậy, tự nhiên nó bình tĩnh lại và ngồi hút thuốc – kệ, có nghĩ cũng vậy, cứ đi con đường chông gai này thôi, sau này còn cơ hội mình sẽ làm lại. Mình đâu muốn và Mẹ cũng đâu vui.
***
  Giới phạm nhân có câu: dưới một trăm tuổi là “mầy, tao” – quả đúng…
  Hiếu chứng kiến thằng Nhọn mắng chửi và “sinh hoạt” một người đáng tuổi Cha mẹ, nhưng Hiếu cũng không ý kiến, nó biết có nói cũng không hay vì nếp tù đâu phải nói sửa là sửa, có khi còn phản tác dụng.
  Rồi đến đêm thứ tư, thằng trật tự gõ cữa:
-         Hiếu, tao nghe mai có chuyến đi Chí, chắc có mầy đó.
Đêm đó Hiếu không ngủ, nó ngồi dựa tường và nói chuyện với thằng Nhọn:
-            -   May tao đi, tao biết nhất thời mầy khó mà đổi tính, và thói quen của mầy sẽ tiếp tục nhưng tao vẫn khuyên mầy…
-                 - Mầy cứ nói, tao quý mầy và tao thấy những gì mầy nói hay làm mấy hôm nay đều có cái hay riêng. Còn tao làm theo ý mầy bao nhiên thì bao, tao không hứa..
  Đêm đó hiếu ngồi phân tích cho Nhọn nghe về đối nhân xử thế, về danh tiếng,..nói chung là mọi thứ nó biết ở cái tuổi  mười chín non dại . Cuối cùng Hiếu nói một câu:
Làm người sợ thì dễ, để người nể mới khó, mầy cứ nhớ vậy  mà đi.
..Mặt trời ngã về chiều, quả không sai…

     Đúng 3h chiều, Hiếu có tên di lí lên Chí hòa..
  Hầu như cả phòng tiễn nó, ai cũng quý nó, nhất là đám mồ côi, do Hiếu cân chỉnh lại sinh hoạt khi thằng Lợi đi, Nhọn răm rắp nghe nó à cuộc sống hai ngày tuy ngắn ngủi nhưng với tụi nó – đó là “sống lại”.
  Mầy cứ giữ nếp như qua nay mình sinh hoạt nhé – Hiếu quay lại dặn dò Nhọn.
-                  -    Ừ, tao sẽ làm vậy.
-                         - Sẽ có lúc mầy thấy tao nói đúng, tao chỉ mong khi đó mầy tự hào  là đã làm như   tao nói.
      Hiếu bước ra, trên tay nó chỉ có một bọc nilon, trong đó là 1 quần dài, 1 áo thun, một sơ mi , 1 cái khăn một cây bàn chải đánh răng cụt ngủn (tất cả bàn chải đánh răng khi đưa vào phòng đều bị bẻ bỏ đi phần cán, chỉ còn lại chừng 1 tấc) – nó nghe Lợi nói do tù nhân hơ lửa mài nhọn và đâm nhau bằng bàn chải nên đâu cũng làm vậy. Hiếu không tin nhưng rồi nó cũng chứng kiến hai lần tù nhân dùng cách đó đâm nhau. Nó nghe lời thằng Lợi, …không đem theo nhiều đồ, lên trên đó cũng bị lấy hết thôi nếu không có Anh em chiến hữu – Lợi dặn nó trước khi đi.
   Đi chung chuyến với Hiếu chỉ có bốn người, nó nữa là năm. Nó được dẫn ra phòng hôm trước…
   Ngồi khoảng 5 phút nơi hành lang cùng bốn người kia thì có hai cảnh vệ mang lon Hạ sĩ, trên vai mỗi người là một cây AK bá xếp..đi vào.
 Họ kí giấy, làm thủ tục xong thì quay ra, một trong hai người cầm theo 2 cái còng tay, ..cứ hai người bị còng lại chung với nhau.
Năm phạm nhân được dắt đi dọc theo hành lang, đến cuối hành lang đã có một chiếc xe bít bùng mở cửa sau chờ sẳn, vừa bước hết bậc thang là cũng vừa đến bậc bước lên xe. Hiếu chỉ kịp nhìn thấy ánh nắng chiều héo hắt rọi qua tán cây,..nó bước lên xe mà trên vai còn vương chút nắng khi nó quay lại nhìn..
   Vừa ngồi vào băng ghế, lập tức có một thằng trật tự khác leo lên, trên tay cầm mấy cái “móng bò” – là loại thép đường kính 12mm được bẻ thành hình chữ U rồi bẻ hai đầu chữ U thành một vòng tròn…thằng trật tự  ngồi xuống, nó cầm một cái cùm chụp vào ống chân Hiếu, một thằng khác ở dưới dùng một thanh thép dài chọt xuyên qua hai cái lổ cùm..cứ thế với mấy thằng đi chung nó.
  Một trong hai người cảnh vệ đến kiểm tra cùm xong liền đóng lớp cửa khung sắt ngăn cách tụi nó với bên ngoài…rồi hai người cảnh vệ khi nãy leo lên ngồi phía sau, đóng cửa.
Vậy là ngồi chung tụi mình nhưng cách bởi một song  sắt – Hiếu nghĩ.
Xe từ từ lăn bánh,..

    Thỉnh thoảng chắc qua ngã tư có chốt giao thông nên tài xế xe hụ còi inh ỏi…
Thằng ngồi chung Hiếu chợt nói:
   - Tụi mình là xếp, có xe dọn đường đưa đón, sướng thật.
Ừ, sướng thật – Hiếu chợt buộc miệng  làm cả nhóm phạm nhân phì cười.
xe chạy khoảng gần một giờ, Hiếu quay sang  thằng khi nãy:
-                    -   Mầy có biết còn bao xa không?
-                    -     Đến rồi, vài phút thôi, tao đi xe nầy vài lần rồi, hihi.
Hiếu lấy làm lạ,..nó ở tù sao vui vậy nhỉ?!
  Chợt xe dừng hẳn, cửa mở, hai người cảnh vệ leo xuống đi vào cổng. Hiếu ngồi ở ngòai nên nó quan sát thấy…
Trước mặt nó là một cánh cổng rất to, màu xanh sẫm, phía trên là vòng cung, vách dầy chắc cũng hơn nửa mét – Hiếu nhẩm.
  Bên phải là một lô cốt cao, có 4 người bận quân phục đang ngồi…rồi hai cảnh vệ lại leo lên xe nhưng không đóng cửa, xe cứ vậy chạy vào cổng. khi xe chạy qua cổng, Hiếu thở dài…
Vậy là mình đã vào Chí Hòa.
còn tiếp...
myhoanmy 2h20, 04/07/2013

Thứ Bảy, 20 tháng 7, 2013

Hồi kí một cuộc đời 11, Chương III, phần 5.



                               Hình ảnh có tính chất minh họa.

Phần 5:

   Hiếu tự nhiên thấy rất bình tĩnh, nó nghĩ suốt đêm qua,..cuộc đời mình gần như bế mạc theo như những gì Anh chất pháp nói, án mình sẽ lâu nhìn thấy ánh mặt trời..Nó ngồi xuống nhưng không ngồi chắp hai tay ra sau  như Anh Minh từng dặn nó – đó là cách chứng tỏ sự cam chịu – mình không cam chịu đâu…
Mầy biết luật sinh hoạt không mầy? – thằng Nhọn đứng dậy giơ chân lên…
-                               -      Kệ nó.
Thằng trưởng phòng lên tiếng..
Thằng Nhọn đã đưa chân lên cao,..nó vội khựng lại và từ từ ngồi xuống,..sau này Hiếu biết thằng Nhọn có chức danh là “Trật tự” trong phòng.
Tao tên Lợi – thằng trưởng phòng lên tiếng,..nó với tay lấy một điếu thuốc trong một cái bao thuốc CARAVEN nhưng chỉ là một điếu thuốc rê được vấn nhỏ nhắn, trông điều đặn.
Nó vừa cầm điếu thuốc, một trong hai thằng ngồi ở toilet vội đứng dậy, móc ra hộp quẹt diêm, mồi cho nó…
-                   -    Mầy là đàn em của Hưng à?
-                   -    Dạ, Anh Hưng là bạn của Anh hai em.
-                   -   À, ra vậy,..Anh hai mầy tên gì?
-                    -  Dạ, Anh  Huy.
Hiếu thấy thằng Lợi tự nhiên khựng lại.
…Lợi lại với tay lấy một điếu thuốc, thải trước mặt Hiếu:
-                           -   Mầy hút đi cho tỉnh táo, kể tao nghe sao mầy phải vào đây..
   
    Hiếu cầm điếu thuốc, nó ngắm nghía và đưa lên miệng,..bổng ..xẹt,..thằng khi nãy đứng sau lưng nó lúc nào không hay, nó bật diêm là hiếu giật mình, theo phản xạ nó nghiêng người, đồng thời đánh một cùi chỏ vào mặt thằng đó…
  Cả phòng nhốn nháo,..lúc cầm điếu thuốc, Hiếu tự nhiên nghĩ..hay mình đang bị tụi nó dụ cho phân tâm rồi đánh từ phía sau? Vì đang suy nghĩ vậy nên phản xạ của nó làm thằng bật diêm cho nó bị dập mũi, máu chảy ướt cả mặt…
Thằng Lợi cười khà khà:
-                     -   Mầy có phản xạ tốt lắm,..đúng là  con nhà nòi, mấy Anh em mầy ai cũng vậy..
   Rồi nó quay sang thằng khi nãy bị đánh (thằng này có chứ danh là Trực sinh, chuyên dọn vệ sinh, lau nhà, quản lí thức ăn và các vật phẩm, tuy công việc vất vả nhưng thật ra là một vị trí được ăn no ngủ kĩ và tiếng nói của nó chỉ kém trưởng phòng, trật tự và phó phòng thôi) – tao nói mầy rồi, có cái tật đưa đồ từ sau lưng, tao suýt đánh mấy lần rồi do bất ngờ,..nay mầy lãnh đủ rồi đó.
   
    Thằng trực sinh chỉ biết vừa lấy áo thun lau mặt vừa dạ liên tục…
Hiếu rít một hơi thuốc dài,..nó nhìn qua, thấy cứ 3,4 người phải hút chung một điếu, chuyền tay nhau đến khi không  còn gì..còn thằng Lợi thì hút thoải mái.
Lợi nhìn Hiếu:
-           -   Anh hai mầy hôm trước cũng vào phòng này, tao biết Ảnh bên ngoài và nể Ảnh lắm, Ảnh có nói là có ba em trai, ..Ảnh ở đây có một đêm, sáng qua được đưa ra phòng ngoài rồi (phòng ngoài ám chỉ phòng nhẹ, là thành phần tự giác hoặc chưa định tội, chỉ bị tạm giữ điều tra,..)
Nó nhón một miếng đường tán do thằng trực sinh thứ 2 đem đến,được  bỏ trong một tờ giấy cứng..:
-                  -  Khi nãy tao định cho “sinh hoạt” mầy thì thằng Hưng “điện” qua nói mầy là em của Đại ca nó..
    Hiếu hiểu “sinh hoạt” là gì – do Anh Minh nói – là bị bắt ngồi và tụi nó đá vào ngực, may thì vài cái, có khi cả chục cái,..sau này khi lên trại Giam chí Hòa, nó chứng kiến một vụ sinh hoạt kiểu đó làm chết người.
***
  …Điểm danh – một tiếng hô từ bên ngoài.
   Lập tức cả phòng ngồi sát dọc theo ba bức tường, chỉ bức tường nơi cửa là không ngồi để tránh khuất tầm nhìn của Anh công an đi điểm danh..
Tao đếm 1 mầy đếm 2 ngay nhe, chậm hay khựng coi chừng bị ăn dùi cui Lợi vừa kê gối vào tường vừa nói với Hiếu.
Một cán bộ quản giáo đến bên ô cửa nhìn vào,..thằng Nhọn dõng dạc:
-         Báo cáo Cán bộ, phòng 9 hiện diện 21, nhập 1 tối qua, có mặt 22 đủ..
Rồi nó quay mặt vào:
-         Điểm danh…
Thế là cứ theo thứ tự cả phòng từng người đếm,..đến thằng cuối là 21, thằng Nhọn hô..22, đủ.
  Lúc này Hiếu mới có thời gian quan sát kĩ căn phòng, chỉ có ô cửa đó và ba cái lổ bằng nắm tay cách trần khoảng gang tay…hèn chi ngộp thật- nó lầm bầm hơi lớn nên thằng Lợi nghe:
-                         -   Mầy không biết đâu, hôm nào phòng vi phạm sẽ bị đóng luôn ô cửa nhìn ra, sẽ rất khó thở, …
Có tiếng chân và tiếng một thằng trật tự bên ngoài(là tù nhân nhưng đã có án và sắp hết án sẽ được ra làm trật tự) – Hiếu phòng 9, chuẩn bị ra gặp chất pháp..
  Tối đó thằng Hiếu được nằm kế thằng Lợi, Lợi nằm  và kể cho nó nghe về nhiều thứ trong này…hai thằng rù rì cả đêm,..Lợi cảm thấy mến Hiếu:
-                      -    Thú thật, tao thương cho hoàn cảnh mầy, hầu như tụi tao chẳng thằng nào học hết lớp 5, chỉ có thằng Nhọn hết  lớp 6, tao tiếc cho mầy lắm..
Nó nhổm dậy, lấy thuốc và tự tìm diêm:
-                   -    Mầy hút đi, từ giờ mầy thích cứ tự lấy mà hút…
Nó dựa lưng vào tường, kéo một hơi, phả khói và ngữa mặt ưu tư:
-                        -   Tội của mầy,..tao nói thật, mầy sẽ bị Di lí đi Chí hòa vì Huyện không xử trọng án đâu. Tao cũng muốn an ủi mầy nhưng tao biết mầy hiểu- án mầy không nhẹ đâu.
Hiếu hiểu, nó biết thằng Lợi nói đúng:
-                       -     ừ, tao cũng biết và tao chấp nhận mà, tao tự trình diện đó.
Lợi lại nói:
-                       --   ở đây thường đưa phạm đi “Chí” thứ năm, đi trường(là nơi lao động) thứ sáu.
Mầy nên chuẩn bị trong mỗi thứ năm hành tuần vì họ đưa đi bất ngờ lắm., có khi vừa hết giờ làm việc, mình nghĩ yên thì họ gọi và tống vào xe “bít bùng”,..họ làm nhanh gọn, có khi không kịp nhớ đem theo cái gì cả…

    Hiếu ở trong phòng cũng 3 ngày rồi, nó thấy khó chịu và rất tù túng, tâm thì bất an,..thằng Lợi từng vào ra tù như cơm bữa, nó nhìn nó hiểu:
-         Tiếc là thằng Long mới đi trường, có nó ở đây nó hát nghe đỡ buồn…
rồi nó quay sang thằng Nhọn:
-         mầy “điện” phòng 6  bảo tụi nó hát đi..
Thằng Nhọn đến cửa, nó chu miệng ra lổ gió, huýt sáo vài lần…
 Cách gọi các phòng, tùy phòng cần gọi, mình dùng ám hiệu khác nhau – Lợi giải thích....

      Rồi một tuần trôi qua, đúng  với câu “nhất nhật tại tù-thiên thu tại ngoại”, Hiếu thấy như thời gian dừng lại, một ngày dài lê thê, nhưng Hiếu cũng thấy không còn gì phải mong, nó bắt đầu tập làm quen cách sinh hoạt trong phòng…hôm đó là thứ tư, là ngày thăm nuôi của người nhà cho phạm nhân trong này, có thể nói ngày đó xem như ngày tết của phạm nhân, nhất là những ai được phép gặp mặt người thân.
  
     Hiếu được án ngữ cánh cửa do thằng Lợi còn ngủ,..thằng Lợi không thân nhân (trong tù gọi là “mồ côi”) nên nó chẳng quan tâm ngày này…Cứ thỉnh thoảng thằng trật tự bên ngoài cầm một xấp giấy, đứng gọi tên, ai có tên mà kèm thêm câu “gặp mặt”  thì chuẩn bị khi nó mở cửa là ra gặp ngừơi thân và xách đồ vào, còn ai chỉ “nhận quà” thì đứng ngay cửa, ..thằng trật tự xướng tên món nào sẽ đưa qua ô cửa món đó, món nào to nó để đưa sau cùng khi mở cửa..người nhận chỉ kí vào giấy là xong…

  Trong phòng trừ nó, Lợi, Nguyên phó phòng, Nhọn ,..là được đứng nơi cửa, còn bất cứ ai khi không được tụi nó cho phép thì không ai dám én mảnh đến, thậm chí nhận quà cũng chờ thằng Nhọn cho lên mới lên…
  Thành phần không được thăm nuôi, “mồ côi” như thằng Lợi thì có khi chỉ ra làm việc với Chất pháp mới có cơ may gần cửa, còn ai có thăm nuôi thì chỉ khi nhận quà mới lên, thành phần đó được tụi thằng Nhọn gọi là “Gà” – và ám chỉ việc được thăm nuôi là “Gà đẻ”.
   
     Trong phòng còn có một nhóm mà Lợi dùng làm “vệ sĩ” gọi là “se sẻ”,..nhóm này khá quan trọng, chuyên giúp trưởng phòng trấn áp ai có ý chống đối hoặc không đồng ý khi tụi nó lấy đồ của họ khi được thăm nuôi. Trong này gọi cách lấy đồ vậy là “đóng gói” và với người khác thì gọi đó là “chặt, chém”..

    Sau khi hết giờ thăm, cả nhóm “mân trên”  - cách gọi nhóm ăn chung với trưởng phòng- ăn uống chiến lợi phẩm.
  Hiếu nhìn xuống, nó thấy xếp tất cả 4 nhóm ngồi ăn, nhóm nó và Lợi gồm nó, Lợi, Phó và Nhọn,..nhóm kế là 7 thằng “se sẻ”, rồi đến Nhóm trực sinh có thêm 5 thằng được xem là thăm nuôi “chất lượng “ nhất,..cuối cùng là nhóm “mồ côi”..thức ăn phân biệt rất rõ ràng, gom hết 3 mâm kia lại thì cũng không bằng ½ thức ăn nơi nhóm Hiếu ngồi dù nhóm nó ít người nhất.
  Nhọn, nói Phòng 8 hát đi..- Lợi vừa đưa Hiếu một cây kẹo vừa quay sang thằng Nhọn.
Hiếu vội dùng tay vịn vai thằng Nhọn lại:
-           -    Mầy kêu đứa nào “canh chèo”-tiếng lóng chỉ cán bộ công an- cho tao hát tí, tao muốn xả cho thoải mái.
Lợi tròn mắt:
-               - Thiệt hôn cha nội?
-                -  Tao không đùa…
Lợi ra hiệu,.thằng Nhọn chỉ thằng Nghĩa trực sinh mà từng bị Hiếu cho ăn chỏ:
-         -        Mầy canh cho Anh Hiếu hát, có gì mầy phải ôm cho ảnh đó nhé.
-         - dạ, em biết mà Anh
Nói xong Nghĩa lăng xăng đến cửa, với nó hay bất cứ ai mà được nhờ vậy là rất vinh dự, xem như “có số”.
    
   Hiếu dùng một cái gối do thằng Nhọn đưa,..từ hôm biết nhau và nói chuyện, Nhọn cũng mến thằng Hiếu lắm, nó lăng xăng ngồi kế bên,..
Mầy ngu vậy? muốn nghe hát hay thì mầy ngồi xa nó tí – thằng Lợi tỏ vẻ sành sõi.
   Nhọn ụ  mặt nhưng nó ngẫm nghĩ Lợi nói đúng, nó vội lấy gối đến góc phòng, nằm…có một thằng massage cho Lợi và Nhọn,..Hiếu cũng từng được Lợi cho tụi nó massage nhưng nó từ chối…
Hiếu dựa lưng vào gối kê sát tường…
Nó nhớ mãi bài hát mà nó hát lần đầu tiên trong tù là…
…Hồn lỡ sa vào đôi mắt em….(Về đâu mái tóc người xưa)
Tiếng hát não nề len lỏi dọc theo hành lang trại giam, như muốn thoát ra với đời…cách biệt mấy sơn khê,….tại sao nó lại mê nhạc buồn ngay từ khi còn nhỏ?.... lặng nghe tiếng pháo, ngỡ ai qua cầu…, nó nhắm mắt hát, trong đầu hiện ra hình ảnh Ba nó đang loay hoay ghép dĩa và bấm tua đĩa cái máy Akai trong khi nó đang ngồi salông háo hức chờ,…nhà vắng không người đơn gối chiếc,…
Lợi gác tay lên trán, ..mầy hát hay lắm Hiếu, nhưng giọng hát của mầy buồn lắm – Lợi thầm nghĩ, nó đi vào giấc ngủ…
Hết phần 4…